Bây giờ anh ta vô cùng hối hận, hận không thể xóa bỏ đoạn thời gian kia đi, như vậy tới bây giờ sẽ không có sự xuất hiện của cái người tên Khương Vân này.
Như thế anh ta và người con gái anh ta yêu từng đó năm sẽ không có bất kỳ chướng ngại nào
"Đi đi Lập tức đi đi " Tống Chiêm Cương bày ra dáng vẻ bi tráng như tráng sĩ cắt cổ tay.
"Các người đi là việc của các người, để cháu trai bảo bối lại cho tôi. Cũng không được đem cháu trai của nhà họ Tống tôi đi… Muốn cái mạng già của tôi à…"
Bà Tống tập tễnh mà bước từ bên ngoài vào, một bộ dạng đáng thương, hướng về phía Khương Vân vươn tay nói "Con dâu, mẹ quỳ xuống van con, xin con để cháu trai ở lại với mẹ đi mà…."
Lúc này dáng vẻ bà Tống vô cùng đáng thương, thay đổi dáng vẻ hống hách vênh mặt sai khiến, chỉ tay năm ngón ở nhà.
Sao Khương Vân có thể không biết thủ đoạn của bà ta chứ?
Khi gặp chuyện thì giả bộ giảng đạo lý trước, đối phương không nghe thì bắt đầu châm chọc khıêu khích, rồi tới đe dọa, dụ dỗ, chèn ép, nếu không được thì cố chấp không nể mặt.
Nếu dùng sức mạnh mà đụng phải sắt, vậy thì bắt đầu tỏ ra đáng thương.
Tỏ ra đáng thương, hiển nhiên là càng đáng thương càng tốt.
Ngày thường bà Tống là loại người gì, đối xử với Khương Vân như thế nào, ai mà không biết chứ? Lúc này lại tỏ ra đáng thương, có hơi muộn rồi.
Dù sao bí thư Tống không tin, ông Phúc lại càng không tin.
Ông Phúc lập tức đưa ra đòn sát thủ “Không phải chuyện con gái nhà người ta không khoan dung, là chuyện con trai và cháu trai, bà muốn người nào.”
Bà Tống chớp chớp mắt, chùi nước mắt “Có chuyện gì? Sao tôi không hiểu gì hết?”
Con trai và con dâu ly hôn, con dâu cút đi, sao lại thành chuyện của con trai rồi?
Ông Phúc “Tôi nghe chuyện Chiêm Cương có người phụ nữ ở bên ngoài là thật sao? Nếu chuyện này là thật, đó là phạm pháp. Bà muốn để cậu ta bị bắt ư?”
Bà Tống lập tức lắc đầu giống như cái trống lắc “Không thể được.”
Ông Phúc “Vậy chẳng phải được rồi sao? Tôi thấy nhà dột từ nóc, để con cái ở với mẹ cũng tốt, để tránh học thói xấụ”
Sắc mặt Tống Chiêm Cương sầm xuống.
Nhưng anh ta không muốn để người phụ nữ yêu dấu của mình chịu bất cứ tổn thương nào, dù cho bị những người này nói xấu cũng không được.
Bây giờ anh ta muốn nhanh chóng ly hôn, về thành phố, cả đời không qua lại với Khương Vân
Không muốn ở bên cô một giây phút nào nữa.
Nhưng bà Tống lại khóc thút thít, thật sự có một chút cảm xúc trong đó, nghĩ đến hai đứa cháu lớn, hai năm qua cũng có thể làm việc kiếm công điểm cho nhà mình.
Bây giờ bị Khương Vân mang đi, còn đòi con trai đưa phí nuôi dưỡng, cũng quá thiệt thòi rồi.
Thím hai Tống nhìn thấu ý nghĩ của bà ta, đề nghị “Hay là chúng hãy hỏi đứa nhỏ xem.”
“Đúng, hỏi đứa nhỏ xem, hỏi cháu tôi đi ” Bà Tống lập tức tìm thấy người cùng chủ kiến “Lại nói chuyện ly hôn lớn như vậy, cũng không thể xử lý ngay được. Dù sao cũng phải gọi người lớn trong nhà, còn có gọi cậu các con đến, mọi người…”
Khương Vân lạnh lùng nói “Lúc kết hôn những người này có đến sao?”
Chuyện kết hôn lớn như thế không đến, ly hôn đến làm gì? Đến bắt nạt cô hay gì?
Ha ha.
Mơ đi, ly hôn, hôm nay phải ly hôn
Cô không muốn dính với cái danh vợ Tống Chiêm Cương một giây phút nào nữa
Nhưng cô vốn muốn bàn bạc với hai đứa con trước, để tránh bọn nhỏ không tiếp nhận được, dù sao chuyện ly hôn đối với hai đứa mà nói, nó có nghĩa là gia đình trước đây không còn nữa.
Dù Tống Chiêm Cương không thích bọn nhỏ, không hề có tình cảm gì với chúng, thậm chí có lúc còn đánh mắng, nhưng ở thời điểm này đàn ông thường không phải chăm sóc, không làm việc nhà, không trông con, đánh mắng con, thậm chí đánh mắng vợ cũng là chuyện bình thường.