⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

ngọt, vài phần khéo léo, "Anh về đi".
"Nhưng mà Kiềụ.." hắn muốn cùng nhau vượt qua đêm Giáng Sinh đầu tiên của bọn họ, kế hoạch của hắn đã được chuẩn bị chu đáo...
"Em muốn đi lấy đồ." Xoay người, có phần không đứng vững, nhưng mà tửu lượng của cô vẫn còn có thể tiếp tục uống.
"Kiềụ.." "Em muốn." Nhìn vẻ mặt không cam lòng của bạn trai, cô nở nụ cười, bàn tai vỗ nhẹ tay hắn trấn an "Trở về đi, trên đường cẩn thận." Mặc dù không muốn, nhưng vì biết tính tình Thẩm Kiều nói một không hai, Kling đành phải đi.
"Anh Dịch Dương, chúng ta đi thôi." Vẫy xe taxi, đi thẳng đến khách sạn hắn đang ở.
Quẹt thẻ vào cửa rồi, nhìn khuôn mặt bị rượu làm hồng của cô "Anh đi lấy nước cho em".
Mở tủ lạnh nhỏ, lấy ra một chai nước, mở nắp rồi đưa cho cô.
Lẩm bẩm cảm ơn, cổ họng khô khan vừa đúng đang cần làn nước mát làm dịụ Áp chai nước lạnh vào bên má, thoải mái thở ra.
"Anh Dịch Dương, mẹ em gửi anh mang gì đến cho em vậy?
Thật hy vọng là món thịt bò em thích, anh có biết em nhớ nhất là món thịt bò từ tay mẹ làm?
Nghĩ đến mà muốn chảy nước miếng".
Đôi mắt lòe lòe bộ dạng tham ăn thật không giống hình tượng xinh đẹp không gì sánh được của cô.
"Đồ ăn không được qua hải quan." "Đúng nha." Cười cười, ngã vào trên giường, kéo cái gối ôm qua ôm, giường mềm mại thật là thoải mái làm cho cô cảm thấy buồn ngủ quá, mí mắt hơi nặng, buồn ngủ mơ màng.
"Đó là cái gì?" Trình Dịch Dương mở hành lý ra, chậm rãi tìm kiếm, sau một lúc lâu, mới chép miệng "Hình như anh quên mang qua đây." Cô chớp chớp mí mắt, ngáp dài, có chút tính ngây thơ trẻ con, "...
A, ngay cả anh cũng quên..." Nói cũng không rõ ràng, liền nặng nề ngủ luôn, đối với hắn, cô rất rất yên tâm.
Trình Dịch Dương đóng nắp vali lại, nhìn dung nhan của cô lúc ngủ say, vừa kiều vừa mỵ lại giống như một đứa trẻ.
Mái tóc đen bóng như tơ lụa mềm mại rối tung ở trên đệm giường trắng noãn, lông mi thật dài khép lại thành bóng mờ đậm, đôi môi xinh đẹp khẽ cong lên, đỏ thắm sáng bóng.
Làn da cô rất tốt, tinh tế mềm mềm không có chút tỳ vết, trắng noãn no đủ giống như bấm nhẹ sẽ ra nước, má phấn hồng kiều diễm làm động lòng người.
Bàn tay cô để bên má, ngón tay thon dài, mềm mại.
Từng móng tay mảnh khảnh trong suốt, cắt gọn sạch sẽ, không quét sơn, khỏe mạnh phấn hồng giống như đóa hoa nở rộ trên mỗi ngón tay.
Mặc dù Thẩm Kiều đang ngủ, vẫn rất động lòng người.
Hắn vẫn còn nhìn cô, đôi mắt nặng nề.
Sau một lúc lâu, trong không gian yên tĩnh vang lên một tiếng thở dài, hắn xoay thắt lưng, nhẹ nhàng cởi giày của cô, ôm lấy cô đặt trên giường lớn, kéo chăn bằng lông mềm mại đắp cho cô không một khe hở, rồi tắt đi đèn lớn, chỉ để lại đèn ngủ mờ mờ.
Cô quay đầu, khuôn mặt cọ cọ vào chăn mềm, trong phòng mở máy sưởi còn có giường lớn thoải mái làm miệng cô khẽ nhếch lên vừa lòng, ngủ càng sâụ Trình Dịch Dương nhìn đồng hồ, cách thời gian tan học của Thẩm Kiều còn hai mươi phút nữa, hắn cho lái xe dừng lại bên cạnh trường cô, lững thững đi trên lối đi lát gạch đỏ dành cho người đi bộ, đường xá được dọn dẹp sạch sẽ, tán cây cao dưới ánh sáng ấm áp của mặt trời tỏa ra, xung quanh đều là sinh viên, trẻ tuổi mà tràn ngập niềm phấn chấn, hoặc tụ tập thành nhóm năm, ba người nói chuyện phiếm, hoặc ôm sách vở bước nhanh.
Đây là đại


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡