Chương 9
thượng mốt này mà không nói gì.
Ly trà trong tay toát ra từng làn khói trắng, bên trong trà tràn ngập mùi thơm ngát vừa nhàn nhạt lại nồng.
Trên mặt Kling vốn là nụ cười tự tin nhưng gặp ánh mắt như dao nhỏ lợi hại của Thẩm Nhược Định liền chậm rãi biến mất, mặc dù thân là con cưng của gia tộc, ở trường là nhân vật có thể hô mưa gọi gió nhưng vẫn không chịu được ánh mắt của Thẩm Nhược Định, hắn không thể không khẩn trương, đổi là người khác bị một ánh mắt nghiêm khắc gắt gao nhìn trong hai giờ, không té xỉu cũng xem như là trái tim hắn quá khỏe mạnh.
Thẩm Kiều lại lặng lẽ đẩy cửa thư phòng, nhìn trong phòng thấy hai người đàn ông không nói một lời, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy lo lắng.
Ba hình như không thích Kling?
"A Kiềụ" Hà Thanh Hồng vỗ nhẹ lưng con gái, ngăn cản cô nhìn lén.
"Mẹ, mẹ nói xem ba có phải không thích Kling?" Cô nắm cánh tay mẹ, nhẹ giọng hỏi.
Mẹ Thẩm trấn an xoa đầu cô, trầm ngâm sau một lúc lâu, mới mở miệng, "Mẹ nghĩ, đối với người nước ngoài, ba con đều không thích." "Làm ơn, sao ba lại như vậy?" Bất mãn oán giận nói.
"Ba con không có thành kiến đối với người nước ngoài, nhưng mà để cho người nước ngòai đến làm con rể của mình, điều này thật khó khăn." Tính cách của chồng mình như thế nào bà hiểu nhất.
"Mẹ, con thích anh ấy, mẹ giúp con, được không?" Gối đầu lên trên vai mẹ, giọng làm nũng "Điều này sợ là khó, bởi vì mẹ cũng không thích người nước ngoài làm con rể." "Mẹ " Không thuận theo dậm chân.
"Thẩm Kiều, tiến vào." Trong thư phòng truyền ra giọng nói uy nghiêm của Thẩm Nhược Định.
"A?
Mẹ, làm sao bây giờ?" Cô nóng nảy, nhưng từ nhỏ vẫn luôn sợ ba mình, hơn nữa thời gian cô ở bên ông cũng không dài cho nên cảm giác càng lạ.
Hà Thanh Hồng đẩy nhẹ cô vào "Mau vào đi thôi, bằng không ba con sẽ không vui." "Con thấy ba có khi nào vui đâu?" Nhỏ giọng lẩm bẩm, chân vẫn đi vào thư phòng.
Đẩy cửa ra, bên trong vẫn đang là cục diện hai người giằng co nhaụ Kling nhìn thấy cô đi vào, ánh mắt lòe lòe, vẻ mặt bất lực, nếu không phải là không khí nghiêm túc thì cô đã bật cười.
Thật hiếm khi nhìn thấy Kling ở nhà lẫn ở trường hô phong hoán vũ, nhưng giờ đây trước mặt ba cô lại như vậy, thật khiến cho người ta kinh ngạc.
"Ngồi xuống." Đưa tay chỉ sang chỗ ngồi bên cạnh.
Thẩm Kiều vội vàng nghe lời ngồi ở một bên.
Thẩm Nhược Định nâng ly trà lên uống một ngụm, thản nhiên nói, "Thẩm Kiều, con là người lớn, phải tự chịu trách nhiệm với hành vi của mình, nếu thực sự muốn kết hôn vậy thì cứ làm đi." Ba đồng ý?
Thẩm Kiều không dám tin nhìn ông, không thể mở miệng.
"Ba nói rồi, từ nhỏ đến lớn, đối với con, ba chỉ có một yêu cầu, còn những chuyện còn lại, ba đều tôn trọng quyết định của con." Nghĩ đến yêu cầu trước kia của ba, khóe miệng Thẩm Kiều khẽ mỉm cười.
"Được rồi, nói xong, hai đứa ra ngoài đi." Nghe lệnh đuổi khách, bọn họ lập tức ngoan ngoãn đi ra ngoài.
"Anh nói với ba em câu gì mà ba đồng ý một cách thuận lợi như vậy?" Nhìn người đàn ông này đầy nghi ngờ, cô biết Kling luôn giỏi ăn nói, nhưng mà không nghĩ hắn có thể thuyết phục được người cố chấp như ba mình.
"Ừm, bảo bối, nói thật anh ở trong đó một câu cũng không nói." Kling xoa xoa cái trán hơi đổ mồ hôi, Thẩm gia ai ai đều đầy khí thế, không phải loại mạnh bình thường, bị ngồi cứng đờ hai giờ, trái tim hắn giờ