Thấy vẻ mặt anh không giống như chỉ thuận miệng hoặc nói đùa, Hứa Tinh Không có chút thụ sủng nhược kinh, “Cảm ơn.”
Ánh mắt rơi trên mấy dấu hôn đỏ đỏ trên cổ cô, Hoài Kinh cười nói: “Đừng khách sáo.”
Nuôi mèo không phải là chuyện dễ dàng, sau khi Hoài Kinh đưa mèo cho cô thì đưa luôn đồ dùng của mèo.
Thế là một lúc sau, Hứa Tinh Không mang theo một cái lồng mèo to và một số đồ dùng của mèo đứng ở dưới đường, bên bảng hiệu chờ xe buýt trên quốc lộ ven biển.
Mặt trời dần cao nhưng nắng không gắt, lại thêm gió biển lành lạnh nên vô cùng dễ chịu.
Hoài Kinh thấy cô túi lớn túi nhỏ, muốn đưa cô về nhưng bị cô từ chối.
Hai người không có ai lệ thuộc ai, cũng không có ai nợ ai, quan hệ gọn gàng lưu loát thì đến lúc cắt đứt cũng sẽ sạch sẽ hơn.
Điều Hoài Kinh muốn chính là như vậy, cô có thể thỏa mãn được là bởi vì mong muốn của cô và anh đều giống nhau.
Hôm sau đi làm, Trần Uyển Uyển liền kéo Hứa Tinh Không đến phòng nước để nói chuyện, Trần Uyển Uyển liếc Hứa Tinh Không một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Tại sao cậu lại ăn mặc kín vậy?”
(*) Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: ví với việc yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn.
Hứa Tinh Không mặc một cái áo len cao cổ, kéo kéo áo khoác nói: “Tại hơi lạnh.”
“Được rồi được rồi.” Vấn đề trọng điểm Trần Uyển Uyển muốn nói không phải là chuyện này, cô lại hào hứng nói: “Anh chàng gặp mặt cậu hôm thứ bảy đánh giá rất cao về cậu, cậu thấy sao? Nếu thích thì nói với tớ để tớ nói lại với bên kia, còn nếu không thích thì tớ sẽ từ chối giúp cậu.”
Hứa Tinh Không nhớ tới Hoàng Hâm, mím môi nói: “Từ chối giúp tới đi.”
Hứa Tinh Không cầm ly đi rót nước ấm, Trần Uyển Uyển thấy cô không yên lòng, nên bỗng nhiên hỏi một câu.
“Có thật là cậu không có bạn trai không?”
Nước trong cái ly trên tay Hứa Tinh Không thiếu chút nữa đổ ra tay cô, cô tắt nước nóng, quay đầu lại nhìn Trần Uyển Uyển đáp “Không… Không có.”
Trần Uyển Uyển xoa cằm một cái, vẻ mặt dò xét: “Nhìn vẻ mặt cậu hồng hào rạng rỡ, giống y như được đàn ông tưới tiêu à nha.”
“Cậu nói bậy gì vậy?” Hứa Tinh Không ổn định tâm trạng lại, nói, “Không có thật mà.”
Trần Uyển Uyển đánh cô một cái, cười rộ lên nói: “Cậu khẩn trương cái gì, tớ giỡn thôi.”
Điên cuồng cả một ngày chủ nhật làm Hứa Tinh Không có hơi mệt, trong lúc cô đang phiên dịch một bản tư liệu thì Lý Diệu Tuyết đi tới, đặt một văn kiện lên bàn cô.
Hứa Tinh Không ngẩng đầu lên, sắc mặt của Lý Diệu Tuyết rất khó coi, cô ta chỉ tay vào tập văn kiện, móng tay mới làm sáng lấp lánh.
“Sao cô có thể phạm lỗi đơn giản như vậy?”
Hứa Tinh Không cầm tập văn kiện lên, lật ra xem hai trang rồi ngẩng đầu giải thích với Lý Diệu Tuyết: “Đây không phải do tôi dịch.”