⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Diệu Tuyết giao tài liệu cho Hứa Tinh Không, bảo Hứa Tinh Không dịch vào lúc rảnh trong hôm nay. Cô vốn chưa theo kịp tiến độ công việc, lại thêm phần việc này, cho nên hôm nay chắc chắn phải tăng ca.
Hôm nay âm u cả ngày, nhưng khi đến tan tầm thì khí trời lại trong xanh.
Trần Uyển Uyển xách ô đi đến, thấy Hứa Tinh Không cắm đầu làm việc nên cầm tập tài liệu lên nhìn thoáng qua, sau đó liền nói: “Phần tài liệu này đến cuối tuần mới cần dùng tới, không cần dịch hôm nay. Hết giờ làm việc rồi, về nhà thôi.”
“Cậu về trước đi, tớ sẽ dịch xong chỗ này nhanh thôi.” Hứa Tinh Không ngẩng đầu lên cười với Trần Uyển Uyển.
Trần Uyển Uyển biết Hứa Tinh Không hơi cứng đầu nên cô không kiên trì nữa, nói với Hứa Tinh Không: “Vậy tớ đi trước đây, hôm nay mẹ chồng tớ không khỏe, chồng tớ lại đi công tác, tớ phải đi đón con tan trường nữa. Mẹ chồng tớ nói hôm nay có mưa, để ô lại cho cậu dùng nhé.”
“Không cần đâu.” Hứa Tinh Không nhìn ánh nắng chiều bên ngoài, từ chối : “Tớ cũng sắp về rồi.”
“Vậy tớ đi trước.” Trần Uyển Uyển đưa tay xoa xoa đầu Hứa Tinh Không, tóc Hứa Tinh Không rất mềm và nhuyễn, vuốt rất thích. Tuy Hứa Tinh Không bảo thủ, nhưng đặc biệt thích sạch sẽ, cho nên mái tóc lúc nào cũng thơm tho.
“Ngày mai gặp lại.” Hứa Tinh Không cười nói tạm biệt với Trần Uyển Uyển.
Sau khi Trần Uyển Uyển rời đi, Hứa Tinh Không nhìn về chỗ ngồi của Lý Diệu Tuyết, trống không, cô ấy đã về rồi. Hứa Tinh Không chớp chớp mắt rồi lại vùi đầu tiếp tục làm việc.
Đến khi dịch xong phần tài liệu thì tất cả nhân viên trong phòng phiên dịch đều đã về hết. Cả văn phòng rộng lớn trống không chỉ còn lại mình cô. Hứa Tinh Không ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một tia chớp cắt ngang bầu trời đen kịt, tiếng sấm vang lên rầm rầm, trời sắp đổ mưa.
Nhanh chóng thu dọn đồ đạc, Hứa Tinh Không quẹt thẻ đóng cửa văn phòng lại rồi vội vàng đi vào thang máy.
Đến khi xuống tới đại sảnh, bên ngoài đã đổ mưa, Hứa Tinh Không quay trở lại, định đến tiền sảnh mượn ô, nhưng còn chưa đi tới, đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và tiếng nói chuyện.
Người đàn ông đi đầu vẫn mặc bộ âu phục tinh xảo như trước, mặt mày đẹp như điêu khắc, giọng nói của anh trầm thấp gợi cảm, lời lẽ nhã nhặn lễ độ, thế nhưng lại khiến cho tâm trạng của Hứa Tinh Không rất thấp thỏm.
Cô nhanh chóng quay người lại, đi về phía cửa công ty.
Cửa lớn là loại cửa kính hai cánh, Hứa Tinh Không hốt hoảng mở cửa ra, đứng ở trên bậc thang ngoài cửa. Mái hiên chắn mưa to, những giọt mưa rơi tí tách lên bậc thềm làm bằng đá hoa cương.
Tập đoàn trang sức IO kinh doanh trang sức, thứ không thiếu nhất chính là các vật liệu đá quý, cho nên tòa cao ốc của IO cũng được thiết kế đặc biệt tỉ mỉ tinh tế.
Bên ngoài mưa rất to, nước mưa bị gió thổi bay vào, Hứa Tinh Không lui về sau hai bước, cúi đầu nhìn đôi vớ vừa bị nước mưa làm ướt của mình, dưới chân những giọt mưa liên tục bắn vào.
Trong lúc Hứa Tinh Không đang nghĩ hôm nay phải về nhà thế nào thì giọt mưa dưới chân đột nhiên dừng lại. Cô  nhìn ra không trung thì nhìn thấy một tán ô đen và cán kim loại.
Có người đưa ô ra che mưa cho cô.
Bàn tay trắng sạch cầm cán ô của người nọ trong bóng đêm càng nổi bật hơn. Ngón tay của anh bao lấy cán ô, khớp xương hơi trắng bệch, giống như đang cầm hơi chặt, vây lấy Hứa Tinh Không khiến cô hít thở không thông.
Hứa Tinh Không dời mắt, cô nhìn lên, đối mặt với cặp mắt đào hoa và gương mặt đẹp đẽ của anh. Bờ môi của anh hơi cong lên, màu tóc mặc dù đã đổi thành màu đen chững chạc. nhưng vẫn vô cùng ngả ngớn ngông cuồng.
Mưa vẫn rất lớn, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt người đàn ông mang nét cười, còn ánh mắt của người phụ nữ lại né tránh.
Đôi môi Hứa Tinh Không run lên, cổ họng cô khẽ động, vừa muốn nói gì đó thì người đàn ông đứng cạnh cô lại đi trước một bước, chặn lời nói của cô lại.
“Đã lâu không gặp.”
Giọng nói của anh trầm thấp truyền cảm, tựa như cơn gió mát thổi qua trong làn mưa dày đặc.
Anh vẫn nhận ra cô.
Trong đầu hiện lên những hình ảnh đêm đó, khi hàm răng của người đàn ông di chuyển trên cổ cô, cơ thể  ra vào trong cơ thể cô, dục vọng nam nữ lắng đọng rồi lưu lại vào đêm đó.
Mặt Hứa Tinh Không dần dần đỏ lên.
Hoài Kinh rũ mắt nhìn cô, nhìn làn da trắng nõn của cô dần dần ửng hồng, cô vẫn ăn mặc rất bảo thủ, chỉ để lộ một đoạn cổ trắng noãn thon dài. Mà bây giờ, cả cổ cô cũng đỏ. Ngay cả hai vành tai xinh xắn cũng đỏ đến mê người.
Hứa Tinh Không cúi thấp đầu, cô mím môi, nhẹ giọng nói: “Hoài tổng, anh nhận nhầm người rồi.”
Hoài Kinh nhướng mày, trong mắt lóe lên ý cười, anh thản nhiên “À” một tiếng, âm cuối cao lên.
“Em và chồng trước phục hôn sao?”
Tim Hứa Tinh Không như bị thổi bay trên thảo nguyên, trong nháy mắt thầm gào hét ầm lên.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
–Mọi người: Hoài thiếu gia, anh nói chuyện thật “ghim” tim ????
-Hoài Thiếu: Tôi còn “ghim” qua thân thể của cô ấy nữa.
-Hứa Tinh Không: …
Có chị em thuần khiết nào không biết “ghim” là có ý gì không ????
“Không có.” Môi Hứa Tinh Không run run, phủ nhận.
Người đàn ông bên cạnh khẽ cười ra tiếng.
Bầu trời đêm mưa tối mịt, Hoài Kinh rũ mắt quan sát cô, trên môi mang theo nụ cười nhẹ. Mặc dù tiếng cười hòa vào tiếng mưa, nhưng vẫn có thể nghe ra được sự hứng thú trong đó.
“Vậy xem ra tôi không nhận sai người rồi.” Hoài Kinh khẳng định.
Trong tiếng mưa tầm tã, bầu không khí lạnh lẽo bao trùm lấy hai người. Hứa Tinh Không ngơ ngác nhìn những giọt mưa rơi trên bậc thềm trước mặt, tâm tình vô cùng hỗn loạn.
Thật may tình huống này không duy trì lâu vì tiếng chuông điện thoại của Hoài Kinh vang lên, anh lấy điện thoại ra bắt máy.
⬅ Trước Tiếp ➡