⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ta bảo cô mua bao cao su tới, có phải là muốn cô? Anh ta dự định muốn cô trong ngày kỷ niệm của hai người ư?
 
Trong khách sạn.
 
“Thưa cô, anh Lục ở phòng này.”
 
Nhân viên khách sạn đưa cô tới cửa rồi xoay người rời khỏi.
 
Trường Hoan ôm chặt lấy túi xách, tim đập như trống, cô cứ đứng ở ngoài cửa mà do dự một lúc lâu mới có can đảm ấn chuông cửa.
 
Nửa phút sau, cửa mở ra, Lục Hướng Viễn để trần thân trên, bên dưới chỉ bọc một chiếc khăn tắm, tóc ướt sũng vẫn còn nhỏ nước xuống người. Trường Hoan vừa ngẩng đầu thì nhìn đến khuôn ngực lõa lồ của anh ta liền đỏ cả mặt, cô vội vàng cúi gằm đầu xuống.

2: Người phụ nữ bên cạnh chồng chưa cưới của cô là ai?
 
Lục Hường Viễn nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, năm nay cô mới hai mươi hai tuổi. Cô mặc quần áo đơn giản, tóc buộc cao, vừa nhẹ nhàng lại đầy sức sống như thiếu nữ mười bảy mười tám.
 
Nhiếp Trường Hoan rất đẹp, dù có đặt cô vào trong giới giải trí với đám người đẹp nhiều như mây thì vẫn thuộc top đầu, nếu không như vậy thì anh ta đã chẳng thích cô ngay từ ánh mắt đầu tiên.
 
“Mua chưa?”
 
Lục Hướng Viễn nhếch môi đầy mỉa mai, vươn tay tới trước mặt cô, “Đưa đây.”
 
Mặt Trường Hoan đỏ bừng như gấc, tim cô càng đập càng nhanh. Cô mở túi xách, tay run rẩy cầm lấy hộp bao cao su nhỏ bên trong, quả thực là xấu hổ đến không dám ngẩng đầu.
 
Lục Hướng Viễn nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô mà thầm cười lạnh, nhìn cái vẻ ngây thơ này thì ai lại nghĩ đến cô đã sớm ăn nằm với người khác, thậm chí còn có một đứa con hoang nữa chứ?
 
Anh ta coi cô như châu như ngọc mà nâng niu trong lòng bàn tay biết bao nhiêu năm, nhưng đổi lại được cái gì? Cô đã báo đáp anh ta như thế nào?
 
Cái thân thể dơ bẩn này, cái tử cung thối nát này từng sinh một đứa bé cho người đàn ông khác.
 
Lục Hướng Viễn cầm lấy hộp bao cao su, sau đó vươn một tay nắm lấy cằm Trường Hoan, làn da mịn màng mềm mại, khuôn mặt trái tim tinh xảo như vẽ. Càng nhìn cô anh ta càng muốn bóp nát khuôn mặt này.
 
Anh ta siết chặt lấy cằm cô, đôi môi mỏng hé mở, trào phúng, “Đang chờ mong lắm đúng không? Cô chắc đang nghĩ cuối cùng thì tôi cũng muốn ngủ với cô chứ gì?”
 
Câu nói của anh ta như tiếng sấm bên tai, người Trường Hoan ngây ra, cô không thể tin được mà mở to hai mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú, ôn nhuận như ngọc của Lục Hướng Viễn, “Hướng Viễn… Anh nói gì thế?”
 
Lục Hướng Viễn vỗ vỗ lên khuôn mặt trắng nõn của cô, cười châm chọc, “Trường Hoan à, cô còn giả bộ ngây thơ làm gì nữa? Cô có biết rằng, cái vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên này của cô làm tôi buồn nôn lắm không?”
 
“Hướng Viễn… Người ta tắm xong lâu rồi mà anh còn chưa vào là sao?”
 
Giọng nói ngọt ngào của một người phụ nữ vang lên từ trong phòng. Trường Hoan ngây ngẩn cả người, cô ngẩng đầu, thấy một phụ nữ còn rất trẻ mặc một chiếc váy lụa đỏ mỏng tang đi ra. Cô ta ôm lấy eo Lục Hướng Viễn, người dán sát vào người anh ta, rồi khẽ hôn lên cổ anh ta. Sau đó, cô ta quay mặt ra, khinh khỉnh nhìn Trường Hoan, “Hướng Viễn, ai đây…”
 
“Con gái của nhà họ Nhiếp mà em không biết à? Chắc là em cũng xem qua phim cô ta đóng rồi đấy, phim “Phượng hoàn triều”, cô ta đóng vai một kỹ nữ nổi tiếng ở Giang Nam… diễn xuất không tồi chút nào…”
 
⬅ Trước Tiếp ➡