⬅ Trước Tiếp ➡
“Chị, chị đừng giận anh Hướng Viễn nhé…”
 
Nhiếp Trường Tình ra vẻ đáng thương, như sắp khóc đến nơi vậy.
 
“Trường Tình, sao em lại khóc…”
 
Lục Hướng Viễn đưa tay lên sờ mặt Nhiếp Trường Tình, thuận thế đè cô ta lên ván cửa, “Để anh hôn một cái nào, đừng khóc Trường Tình…”
 
“Anh Hướng Viễn… Anh Hướng Viễn, không được đâu… Chị vẫn còn ở đây mà…”
 
Nhiếp Trường Tình giả vờ giãy giụa, ra vẻ hoảng sợ, Lục Hướng Viễn nhếch môi cười mỉa mai, giữ chặt lấy cổ tay cô ta ấn mạnh vào tường, người ép chặt lấy người cô ta, “Để ý cô ta làm gì…”
 
Trường Hoan cứ sững sờ tại đó, mở to mắt nhìn Lục Hướng Viễn thò một tay vào trong váy Nhiếp Trường Tình, chẳng biết anh ta làm gì mà cô ta rên rỉ thành tiếng, Lục Hướng Viễn cúi xuống ngậm luôn môi cô ta.
 
Hai người hôn nhau đắm đuối, tiếc nước tấm tắc nghe rất rõ. Nhiếp Trường Tình rên rỉ không ngừng, chẳng mấy chốc người cô ta mềm như nước, cả người trượt xuống, Lục Hướng Viễn xốc cô ta lên, vội vàng kéo khóa quần, rồi xé toạc phần váy bên dưới của cô ta, trực tiếp xông vào…
 
Trường Hoan đứng đó, im lặng không nói gì.
 
Cô và Lục Hướng Viễn đính hôn đã được hai năm, nhưng anh ta chưa bao giờ chạm vào cô như vậy, nói hẳn ra là đến hôn anh ta cũng chưa từng hôn cô như thế.
 
Hôm nay, đúng là cô được mở rộng tầm mắt.
 
Đầu tiên là người phụ nữ yêu mị trong khách sạn, giờ lại là cô em gái không cùng cha cũng chẳng cùng mẹ với cô.
 
Nhưng cô có tư cách gì để chỉ trích anh ta chứ?
 
Chính bản thân cô cũng không còn sạch sẽ nữa, không phải sao?
 
Dù cho cô vì anh ta mới như vậy thì nói cho cùng, “bẩn” vẫn là “bẩn”.
 
Một lúc sau, tiếng rên rỉ ngừng lại, Nhiếp Trường Tình thẹn thùng trong lòng Lục Hướng Viễn, ánh mắt lấp lánh, “Anh Hướng Viễn… Tại anh cả, chị chắc chắn sẽ giận em lắm…”

1: Chị có biết, lần đầu tiên anh Hướng Viễn ngủ với em là lúc em bao nhiêu tuổi không?
 
Nhiếp Trường Tình thẹn thùng trong lòng Lục Hướng Viễn, ánh mắt lấp lánh, “Anh Hướng Viễn… Tại anh cả, chị chắc chắn sẽ giận em lắm…”
 
Lục Hướng Viễn vuốt ve khuôn mặt cô ta rồi đẩy cô ta ra, anh ta rút một tờ khăn giấy, thản nhiên như không mà lau chùi chỗ đó rồi ném nó vào mặt Trường Hoan, cười khẩy nói, “Cô nhẫn nhịn giỏi đấy, cô cứ đứng đó mà nhìn tôi và em gái cô làm tình như vậy à? Thế nào? Hưng phấn lắm phải không? Muốn tôi ngủ với cô lắm phải không?”
 
“Hai người cứ tiếp tục đi.” Trường Hoan siết chặt nắm đấm, cô hít sâu một hơi. Đầu đau như có muôn vàn cây kim đang đâm vào, đau đến mức cô muốn chết đi còn hơn, nhưng cô phải chịu đựng, phải chịu đựng.
 
Cô chết thì mẹ cô làm sao bây giờ, còn cả Đâu Đâu nữa, và còn bà Lục…
 
Cô vẫn nhớ, khi đó mẹ cô mới vừa ly hôn với Nhiếp Tuân, bà tức giận đến cả người là bệnh. Hai mẹ con cô chẳng còn nơi nương tựa mà tới Thành Đô này, mẹ cô bị trầm cảm nặng, suốt ngày sống trong u buồn. Mạng của cô là do mẹ của Lục Hướng Viễn cứu. Thật vậy, từ khi sinh ra cô vẫn thường hay bị bệnh, khi tới đây, bà Lục vẫn làm canh bồi bổ cho cô, bà chăm sóc cô thay cho người mẹ vẫn luôn đắm chìm trong u uất của cô, bà coi cô như con gái ruột của mình…
 
⬅ Trước Tiếp ➡