Từ nhỏ tới lớn, Thịnh Tuyết luôn được các bạn nam theo đuổi, đây là lần đầu tiên cô gặp phải loại thẳng nam sắt thép như Cao Thành Bắc. Tuy rằng cô rất mê giọng nói và cơ thể anh, nhưng mà tính tình của thẳng nam đúng là không thể nào khiến người ta yêu thương nổi.
Cô hỏi thăm rõ ràng vị trí Cung Tiêu Xã từ chỗ tài xế Lưu, rồi đeo cặp sách nhỏ màu xanh bộ đội lên vai, đi về phía bên đó, dáng vẻ vô cùng tự tin như trên vai đang đeo túi xách hàng hiệu xa xỉ, dưới chân đang đi trên sân khấu hình chữ T vậy.
Từ khi lên năm tuổi Thịnh Tuyết đã bắt đầu học cách đi đứng, cô biết tư thế đi nào có thể khiến bản thân đẹp mắt nhất. Nhưng trong niên đại này, cách đi đứng của cô thật sự quá gây chú ý, quá quyến rũ, nên trong mắt người khác đã biến thành không đứng đắn.
“Cô nàng Thịnh Tuyết này, sao nhìn giống như…” Trương Lan nhìn theo bóng dáng Thịnh Tuyết đã đi xa, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Hôm nay cô ta cũng lên thành phố, lúc ở trên xe vốn dĩ trong lòng cô ta rất vui mừng vì trông thấy Cao Thành Bắc, nhưng khi thấy anh ngồi cùng với Thịnh Tuyết lại không thể nào vui nổi.
Mấy thanh niên trí thức khác lập tức hiểu được ý của cô ta, cô gái ngày thường chơi thân với Trương Lan nhất trong đám thanh niên trí thức, biết Trương Lan nhớ thương Cao Thành Bắc, vì thế phụ họa theo “Nhìn dáng vẻ lắc mông của cô ta kìa, vừa nhìn đã biết là người không đứng đắn rồi.”
“Đúng thế, nếu nhà họ Cao thật sự cưới người phụ nữ như vậy về nhà, đội trưởng Cao phải xem xét kỹ đối phương trước mới được.”
Đám người vừa nói vừa cười hi ha, đi càng lúc càng xa, không ai chú ý tới có một người đàn ông đang nằm dưới gầm xe khách, người đó chính là Cao Thành Bắc nam chính trong lời nghị luận của bọn họ.
“Thành Bắc, cậu có nhìn ra được chiếc xe này làm sao không?” Tài xế Lưu không nghe thấy lời trêu chọc vừa rồi của đám người kia, thấy hành khách đã đi hết vội vàng cúi người hỏi Cao Thành Bắc dưới gầm xe.
“Chắc là không vấn đề gì, bây giờ anh thử khởi động lại xe xem sao.” Cao Thành Bắc mang theo khuôn mặt lạnh lùng, chui ra khỏi gầm xe.
“Được Để tôi thử xem ” Anh Lưu cười ha hả quay lên xe, thử khởi động lại. A, thật không ngờ chiếc xe rách nát này đã được Cao Thành Bắc sửa lại rồi.
Cả thành phố Chính Minh này không có mấy người biết sửa xe, Cao Thành Bắc cũng chỉ biết một chút da lông mà thôi. Còn ở dưới thị trấn, nếu Cao Thành Bắc nhận kỹ thuật sửa xe của mình thứ hai, thì không ai dám nhận thứ nhất.
“Cảm ơn cháu nhiều lắm Ngày nào đó anh Lưu đây mời cậu ăn cơm nhé ” Anh Lưu xuống khỏi ghế lái, hưng phấn vỗ vai Cao Thành Bắc, sau đó lại lấy ra năm quả trứng ngỗng dưới gầm ghế xe, đặt vào tay anh “Mấy quả trứng này người khác tặng, cậu cầm về nếm thử món mới.”
“Không cần, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức mà thôi.” Cao Thành Bắc bỏ lại mấy quả trứng xuống gầm ghế xe, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán một cái “Anh Lưu, không có chuyện gì nữa em đi làm việc trước đây.”
Anh Lưu lại lần nữa đặt trứng vào trong tay Cao Thành Bắc, nhưng anh vẫn không chịu nhận. Trong niên đại này, hoàn cảnh các gia đình đều khó khăn như nhau, trứng ngống là đồ tốt, anh không muốn chiếm món lợi này.
“Thành Bắc, cậu luôn giúp tôi sửa xe như vậy, khiến tôi ngại quá, sau này có chuyện gì cần giúp đỡ nhất định phải nói với tôi một tiếng đấy nhé ” Anh Lưu cười hàm hậu, trong lòng thật sự có chút băn khoăn.
“Được, cảm ơn anh Lưụ” Lời anh ta nói, Cao Thành Bắc không để trong lòng, bản thân còn có việc quan trọng phải làm, vì thế hai người nhanh chóng tách nhau ra.