Người nhà họ Cao không ngờ mới sáng sớm bọn họ đã đến nhà xin lỗi như vậy. Vốn dĩ cả nhà đang ngồi quây quần ăn cơm sáng, thấy bọn họ lập tức buông đôi đũa trong tay xuống, ra đón tiếp.
“Ui, chúng tôi tới không đúng lúc rồi, mọi người cứ ăn tiếp đi.” Trang Tiểu Phương ngượng ngùng cười nói.
“Lại đây ngồi xuống, mọi người cùng ăn luôn.” Quách Thu Anh mẹ của Cao Thành Bắc mỉm cười, kéo chiếc ghế dài ra bảo bọn họ ngồi xuống. Khi nhìn thấy Thịnh Tuyết, nụ cười trên mặt bà ta chợt cứng lại, nhưng chỉ một giây sau đã khen cô “Tôi đã nghe nói Tiểu Tuyết về nhà từ lâu rồi, đứa nhỏ này đúng là càng ngày càng xinh đẹp.”
Thịnh Tuyết ngồi trên ghế dài, nở nụ cười xinh đẹp với bà ta “Cháu chào thím.”
Đúng lúc ấy, một người đàn ông với thân hình cao lớn bước vào phòng khách mờ tối, cơ bắp rất rắn chắc mê người, đầu cắt tóc ngắn dựng đứng, hình như vẫn còn vài giọt nước trong suốt đọng trên mặt.
Ngũ quan cương nghị sâu sắc nhìn qua có vẻ rất lạnh lùng, nếu bỏ qua tạo hình lôi thôi từ chiếc áo ba lỗ rách ngực phối với quần đùi ra, thì đúng là loại hình mà Thịnh Tuyết yêu thích
Hormone giống đực của người đàn ông này đúng là bạo lều thật
Tướng mạo kia còn đẹp trai hơn so với lốp xe dự phòng số một hai ba bốn năm của cô. Từng đường nét đều hoàn hảo như chiếu theo khiếu thẩm mỹ của cô để vẽ ra
“Xem con ăn mặc có ra cái gì không? Mau vào phòng thay bộ quần áo khác đi.” Quách Thu Anh ngăn cản ánh mắt của Thịnh Tuyết, quở trách Cao Thành Bắc.
“Vâng, được.”Cao Thành Bắc cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người mình một cái, rồi gãi đầu đi về phòng.
“Thành Bắc nhà tôi còn chưa tỉnh ngủ hẳn nên mới thế.”Quách Thu Anh ngượng ngùng nói.
“Ở nhà mình mặc cái gì chẳng được, không sao đâụ” Trang Tiểu Phương cảm thấy không vấn đề gì, đám đàn ông con trai nông thôn không phải đều như vậy sao?
Hóa ra anh ấy chính là Cao Thành Bắc, trong lòng Thịnh Tuyết âm thầm reo hò, có người đẹp trai như vậy để trêu đùa, xem ra cuộc sống của cô ở nơi này chắc sẽ không quá nhàm chán.
Quan sát khắp căn phòng một lượt, cô muốn xem thử xem nữ chủ trong nguyên tác đang ở đâu, nhưng mà quét mắt một vòng vẫn không trông thấy người, trong lòng có chút thất vọng nho nhỏ.
Chưa tới năm phút, Cao Thành Bắc đã thay quần áo xong, đi ra ngoài. Anh đã thay sang bộ quần áo không hở ngực nữa, dưới thân là một chiếc quần dài màu xanh bộ đội, chân đeo đôi giày nhựa màu xanh lục.
Ừm… Xanh từ đầu tới chân… Cách ăn mặc kiểu thẳng nam này khiến Thịnh Tuyết cảm thấy cay cả mắt.
Đầu tiên Cao Thành Bắc nhìn về phía vợ chồng Thịnh Đức Trung, lễ phép chào hỏi, sau đó mới di chuyển tầm mắt qua người Thịnh Tuyết, nhưng mà khi nhìn qua phía cô lại hơi nhíu mày, sau đó quay đầu đi không nói gì nữa.
Người đàn ông này rất kiêu ngạo nha
Chưa từng có người đàn ông nào ngó lơ cô như vậy, khiến Thịnh Tuyết không khỏi sinh lòng tức giận, cô cúi đầu xuống nhìn lướt qua bộ quân trang màu xanh trên người mình.
Bộ quần áo này cô đã cố ý chỉnh sửa lại, chuẩn bị mặc đi tham gia tiệc tối, kiểu dáng hơi bó eo, để tôn lên được dáng người xinh đẹp của cô không bỏ sót chỗ nào.
Người đẹp mặc quần áo đẹp như vậy thế mà anh còn nhíu mày, vừa nhìn đã biết khiếu thẩm mỹ không online rồi, sau này nhất định sẽ cưới phải cô vợ xấu xí.
Bản thân Thịnh Tuyết từ trước đến nay chưa bao giờ làm chuyện mặt nóng dán mông lạnh, nhưng mà người đàn ông này đã thành công khơi dậy hứng thú của cô rồi, để cô nhìn xem anh có thể giả vờ được bao lâụ