Nghe nói tính tình của Chu Đại rất xấu, năm trước, anh trai Tiêu Hành không có nửa điểm quan hệ với cô, làm hỏng đồ mà cậu anh thích, bị đánh một trận, về nhà khóc lóc nước mắt nước mũi đầy mặt mách cha dượng cô.
Chẳng lẽ không có quan hệ gì nên không hành động sao?
Hứa Khả tìm được một lý do chính đáng giải thích như vậy.
Xem ra cô làm vẫn chưa đủ quá đáng.
Hứa Khả đuổi theo, được một tấc lại muốn tiến thêm một thước nói: “Tôi sẽ không dọn dẹp, không biết làm việc nhà.”
Chu Đại quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, nhưng nhìn không ra bất kì cảm xúc nào.
Hai người cách nhau rất gần, trên người Hứa Khả có mùi thơm kỳ quái, mũi Chu Đại giật giật, sau đó ánh mắt chậm rãi rơi xuống chiếc áo trong suốt lộ ra nửa bộ ngực của cô: “Chú ý đúng mực.”
Anh đang đề cập đến vấn đề ăn mặc.
Nhưng Hứa Khả lại hiểu lầm, còn tưởng rằng là chuyện ở trong bếp.
Vẻ mặt Chu Đại nghiêm túc khiến người ta sợ hãi, so với chủ nhiệm giáo dục trong trường còn hung dữ hơn.
Hứa Khả bị khí thế của anh dọa sợ, nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: “Tuy rằng chưa từng làm qua, nhưng có thể thử học một chút.”
Chu Đại lãnh đạm ừ một tiếng, đi lên tầng.
Hứa Khả như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng thở ra, cô bất giác phản ứng lại, vậy mà vừa rồi mình lại sợ?
Sao có thể yếu thế trước mặt Chu Đại?
Mục đích của cô, chính là bị anh đuổi ra khỏi nhà.
Cha dượng cùng mẹ cô cảm thấy cô nghịch ngợm không thể quản, bàn bạc đưa cô đến đây gặp bác sĩ tâm lý, nhưng điều kiện là phải ở nhà Chu Đại, vì để thoát khỏi sự khống chế trong nhà, nên cô đành bất đắc dĩ đồng ý.
Cô không thể chủ động đi ra ngoài, nhưng nếu đổi thành bị Chu Đại đuổi đi, người trong nhà sẽ không thể nói gì được.
Vậy mà cô vừa bỏ qua một cơ hội tốt, nếu lúc nãy không lúng túng, dáng vẻ vừa rồi của Chu Đại, khẳng định là muốn đuổi cô đi rồi đúng không?
Hứa Khả hối hận không thôi.
Cô liếc mắt nhìn phòng bếp hỗn độn, ở trong lòng đấu tranh tư tưởng, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi quét dọn.
Đêm nay Hứa Khả ngủ không ngon, căn phòng một màu trắng, môi trường lại xa lạ, khiến cô không cảm thấy buồn ngủ.
Cô nằm ở trên giường nghĩ, ngoại trừ lúc làm vỡ đồ Chu Đại xuất hiện một lần, sau đó cũng chưa thấy người đi ra ngoài.
Vậy cô ở chỗ này làm gì, Chu Đại cũng không quản mình đúng không?
***
Trở lại phòng, Chu Đại mở máy tính ra tiếp tục bận rộn.
Ngày mai anh phải đi công tác, thuyết trình tại một bệnh viện, chia sẻ phương pháp trị liệu mới do anh cùng đoàn đội nghiên cứu ra.
PPT đều là ảnh chụp xương, tất cả là của bệnh nhân, không chỉ không tốt, nếu người bình thường nhìn thấy những miệng vết thương đó còn sẽ cảm thấy buồn nôn.
Chu Đại là bác sĩ khoa chỉnh hình, hình ảnh này ở trong mắt anh giống như cơm bữa, cũng không biết vì sao, trong đầu anh đột nhiên hiện lên bóng dáng của Hứa Khả.
Mười chín tuổi, dáng người đã nẩy nở, quyến rũ, nhưng trên mặt vẫn còn hiện vẻ ngây ngô.
Dưới bụng anh bỗng nóng lên, tiếp theo một vật cứng rắn phồng lên.
Chu Đại cúi đầu nhìn, tựa như kinh ngạc mà cũng tựa như không vui.