⬅ Trước Tiếp ➡
Mở điện thoại ra, lục tìm thông tin, nhớ đến mình không có Wechat của Hứa Khả, nhưng lúc trước anh rể đưa qua, có số điện thoại.
Anh chần chừ một lúc, vẫn gửi tin nhắn cho Hứa Khả: “Đêm nay tôi không về nhà, ngoại trừ tầng một cùng phòng của cháu, những chỗ khác đều không được phép đi vào.”
Mãi cho đến khi ăn cơm xong, Hứa Khả vẫn không trả lời.***
Lúc Hứa Khả nhận được tin nhắn thì đang ở ngoài ăn cơm cùng bạn, là một bạn nam  quen năm lớp 10, tên Lý Văn Uy. Chiều nay cô đến cổng trường đại học của Lý Văn Uy chơi, tình cờ gặp nhau, sau khi chào hỏi, Lý Văn Uy bỗng nhiên xin thêm Wechat của cô, thuận tiện mời đi ăn cơm.
Cô có việc muốn hỏi nên đã đi cùng.
Hai người đều im lặng.
Một lúc lâu sau, Lý Văn Uy mới hỏi: “Tớ nghe nói Hạ Sâm sắp ra tù, bây giờ cậu thì sao, thi đỗ đại học chưa?”
Hứa Khả lắc đầu: “Chưa, vẫn còn đang học lại.”
Lại là một lát im ắng.
“Hạ Sâm cậu ấy…” Lý Văn Uy do dự rất lâu, mới cẩn thận nói: “Sau khi cậu ta về, cậu còn muốn cùng cậu ta ở bên nhau không?”
“Hứa Khả, cậu không thi đậu đại học đều do Hạ Sâm làm hại, cậu đừng cùng cậu ta ở bên nhau nữa. Cậu ta đi mấy năm, sau khi đi ra chỉ là một tên côn đồ, cùng cậu ta ở bên nhau sẽ không có tương lai.”
Hứa Khả vẫn không nói chuyện, cô yên lặng uống xong đồ uống, mới ngẩng đầu lên: “Tớ biết, nhưng cậu ấy đối xử với tớ rất tốt.”
“Lý Văn Uy, lúc trước ở trên bảng thông báo trường nhìn thấy, cậu cùng Cố Kim thi đỗ một trường đại học. Cậu biết cậu ta học ngành nào không, có cách nào liên lạc không?”
Lý Văn Uy lập tức hiểu vì sao Hứa Khả quanh quẩn bên ngoài trường học của bọn họ, vẻ mặt của cậu cứng đờ trở nên phức tạp: “Hứa Khả, cậu còn chưa buông bỏ được chuyện quá khứ sao? Giờ vẫn muốn trả thù Cố Kim?”
“Cậu không giúp tớ cũng không sao.” Hứa Khả nói, “Lần đầu tiên tớ đến trường học các cậu có thể nhìn thấy cậu, đi thêm vài lần chắc chắn sẽ gặp được cậu ta.”
Lý Văn Uy thở dài, khuyên nhủ: “Hứa Khả, chuyện quá khứ đều đã qua, cậu buông bỏ đi, trả thù Cố Kim cũng không có lợi cho cậu. Hứa Sâm bị người nhà cậu ấy tống vào tù, cần gì phải tự mình tìm phiền phức.”
“Bây giờ cậu ta khá tốt, Cố Kim ở trường cũng không tồi, một lần tớ nhìn thấy, phát hiện cậu ta đang yêu, nhìn qua rất lành, không còn hung dữ như trước. Con người ai cũng sẽ thay đổi, cậu cũng nên tiến về phía trước.”
Hứa Khả châm chọc nói: “Đang yêu sao? Cậu ta còn không sám hối chuyện quá khứ, sống thoải mải như vậy.”
Đây là chuyện buồn cười nhất mà cô từng nghe.
“Lý Văn Uy, tớ không cần cậu giúp, vì mối quan hệ quen biết trước đây của chúng ta, cậu đừng nói chuyện hôm nay gặp tớ là được.”
“Sau này, chuyện của tớ cùng Cố Kim, cậu đừng xen vào.”
Nói xong, Hứa Khả nghiêm túc quan sát cậu vài lần, mấy năm không gặp, Lý Văn Uy thay đổi rất nhiều, trước đây gầy gò, đeo kính, mọi người đều gọi cậu là bốn mắt, cả ngày chỉ biết cúi đầu, nhìn qua rất yếu đuối, nhát gan. Bây giờ bỗng nhiên thay đổi, ăn mặc cũng thay đổi nhiều hơn, nhưng quan trọng nhất sự tự tin.

⬅ Trước Tiếp ➡