Chương 1
Dư Hoan chẳng mấy hứng thú với lần xem mắt này.
Theo như lời cô bạn thân Sầm Tư giới thiệu thì anh chàng lần này có thu nhập cao, tính tình tốt, rất hợp với cô.
Dù sao cuối tuần Dư Hoan cũng không có hẹn với ai nên cô ấy thuyết phục Dư Hoan hay là cho anh ta một cơ hội, ít ra cũng đi ăn với nhau bữa cơm.
Chỗ hẹn là một nhà hàng Trung Quốc.
Cách chung cư Dư Hoan rất gần, không cần chi quá nhiều thời gian cho việc đi lại, đây là lý do Dư Hoan đồng ý đi xem mắt lần này.
Nhớ trang điểm đẹp chút, bạn cô đã dặn thế.
Vì phép lịch sự tối thiểu dành cho phía bên kia, Dư Hoan trang điểm kỹ càng, gội đầu, ăn mặc thỏa đáng xong mới ra ngoài, lúc tới nhà hàng vừa đúng 7 giờ 55 phút.
Cách giờ hẹn năm phút.
Dư Hoan báo số điện thoại của Sầm Tư – Bạn tôi đã đặt chỗ rồi.
– Xin cô đợi một lát.
– Lễ tân nhập dãy số vào máy tính, lát sau ngẩng lên nói.
– Bàn số mười lăm ạ.
Nhìn theo hướng anh ta chỉ, Dư Hoan thấy một người đàn ông đang ngồi ở bàn sát cửa sổ cách đó không xa, núp trong bóng râm xà nhà hắt xuống.
Tóc cũng xem như dày, mặt mày sạch sẽ khôi ngô, chiều cao có vẻ nhỉnh hơn mức trung bình 10cm.
Chiếu theo ngoại hình mà nói thì đúng là không tồi, khá khẩm hơn hẳn đám “dưa vẹo táo nứt” họ hàng giới thiệụ Nhưng Dư Hoan cũng chẳng kỳ vọng mấy.
Với những người bận rộn hoặc thích ru rú ở nhà thì xem mắt có thể xem như một cách tìm kiếm tình yêụ Nhưng Dư Hoan lại không hề trông chờ sẽ quen được ai qua hình thức ghép đôi này.
Chẳng liên quan đến chuyện lãng mạn hay không.
Chỉ là càng lớn tuổi thì những mâu thuẫn ẩn dưới niềm mong đợi lại càng phức tạp hơn Yêu đương rất khó, hòa hợp rất khó, mà dài lâu lại càng khó.
Hiếm ai có thể ở bên người mình yêu trọn đời.
Với loại người từng có kinh nghiệm hẹn hò mà vẫn độc thân, sắp qua đầu ba như cô mà nói thì tình yêu và hôn nhân chẳng thể bì được dãy số khiến người ta yên tâm trong thẻ ngân hàng.
Nhưng cô không thể hiện ra ngoài.
Cô tới trước bàn, đứng đối diện anh chàng nọ, cười chào – Anh Trương ạ?
– Cô… Dư à?
– Anh ta nghe tiếng ngẩng lên, trong mắt lóe lên sự kinh ngạc, lịch sự đứng dậy nói.
– Trong ảnh cô Dư trông đã xinh lắm rồi, không ngờ ngoài đời còn đẹp hơn.
Nửa tâng bốc nửa thật tình.
– Cảm ơn.
– Dư Hoan chẳng thấy bất ngờ, chỉ cười nói.
– Để anh đợi lâu rồi.
Ngồi xuống, gọi món.
Theo lẽ thường, một nam một nữ hễ gặp nhau lần đầu thì thể nào cũng hàn huyên mấy chủ đề vô thưởng vô phạt như thời tiết, nghệ sĩ, tin tức xã hội, v.v… Thông qua việc khơi gợi những chủ đề mà người kia quan tâm có thể tìm hiểu tính cách và tư tưởng của nhau, xác định xem có nên hẹn thêm lần nữa không.
Nhưng nếu là xem mắt thì tính mục đích thường cao hơn nhiềụ – Nghe nói cô Dư là luật sư, vậy bình thường cô được nghỉ thứ Bảy và Chủ Nhật nhỉ?
– Quả nhiên, mới ngồi chưa ấm chỗ, người đàn ông phía đối diện đã hỏi Dư Hoan.
Đây là hiểu lầm của đại đa số mọi người về nghề luật sư, bọn họ đã quá quen với hình tượng luật sư trong phim truyền hình nên cứ tưởng nhóm người này giống y như trong ti vi,