⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

quán ăn.
Nhưng đúng giờ cao điểm mà tìm được một quán hợp vệ sinh, hương vị và giá cả đều không tệ lại còn không cần phải chờ đợi thì quả là một môn nghệ thuật.
Dư Hoan dẫn Thẩm Dật Lâm xuống lầu, dọc đường chỉ cho cậu ta mấy lựa chọn thích hợp quanh đó, cũng dẫn cậu ta tới một quán khá khó tìm trong số đó.
Sau khi ngồi xuống, Thẩm Dật Lâm nhìn thực đơn toàn món quê nhà thì hỏi – Nghe Niettie nói luật sư Dư cũng là người thành phố F ạ?
– Ừm.
– Thế hồi cấp Ba chị học… – Trường THPT thành phố F.
– Quả nhiên chị là đàn chị của em.
– Thẩm Dật Lâm cười hỏi tiếp.
– Khóa nào thế ạ?
– 08.
– Ơ… – Nghe đến đây, Thẩm Dật Lâm hơi bất ngờ.
– Cậu em cũng học khóa đó, đừng nói hai người là bạn học nhé?
– Bạn học?
Nói thế cũng đúng.
– Dư Hoan ngẩng lên khỏi tờ thực đơn.
– Có điều chị với cậu em học khác lớp.
– À… Thế trước đây hai người có quen nhau không?
Quen à?
Đương nhiên Dư Hoan quen Cao Yến.
Học kỳ I lớp Mười Một, hình như vừa học quân sự xong là Cao Yến trở thành nhân vật có tiếng trong trường ngay Con trai tập đoàn nổi tiếng của thành phố F, gia cảnh tốt, ngoại hình tốt, lại còn giỏi thể thao, tuy mặt mũi hơi bất cần đời nhưng không ảnh hưởng đến việc đám nữ sinh trong trường thầm thương trộm mến anh… So với anh thì Dư Hoan quá đỗi bình thường Không hiểu cách chủ động kết bạn, kể từ lúc nhập học vẫn luôn một thân một mình, chẳng những kiệm lời mà mặt mày lúc nào cũng lạnh tanh.
Rất nhiều người hiểu lầm rằng cô là kiểu người lạnh lùng, hiếm ai chịu qua lại thân thiết với cô.
Hồi đó cô và anh học khác lớp.
Cô dốc hết lòng dạ vào chuyện học hành, dù không ít lần nghe đám con gái cùng lớp nhắc tên anh nhưng chưa từng để tâm.
Tuy hai người có học chung một thầy Toán, cùng là cán sự môn Toán nên khi tới văn phòng, thỉnh thoảng cô lại va phải anh song bọn họ chưa từng trò chuyện riêng với nhau bao giờ, thậm chí bằng ánh mắt.
Mãi đến một buổi chiều mưa rơi rả rích, cô đang ở trong văn phòng chấm bài giúp thầy thì bỗng thấy bụng đau thắt lại như sông cuộn biển gầm… Đúng là đến tháng thật, cũng không nghiêm trọng lắm.
Nhưng hồi cấp Ba cô quá gầy yếu, lại còn bị thiếu máu nghiêm trọng, lần nào hai ngày đầu chu kỳ cũng bị tra tấn.
Nếu mấy ngày ấy mà còn nhiễm lạnh thì cơn đau càng tăng gấp bội… Thầy giáo sợ chết khiếp khi thấy sắc mặt cô như thế, sốt ruột muốn đưa cô tới phòng y tế.
Cô giữ thầy lại, ậm ừ cả buổi, cuối cùng thầy cũng hiểu ra – Khụ khụ… Thế em xin nghỉ nửa ngày đi, thầy sẽ gọi phụ huynh đến đón em.
Hồi cấp Ba, bố mẹ Dư Hoan đều công tác xa, cô sống nhờ nhà bác Hai.
Hôm ấy xui thay trong nhà chẳng có ai, điện thoại gọi hồi lâu đều báo bận.
Dư Hoan nằm ra bàn, bảo để mình bớt đau sẽ tự bắt xe về.
Thầy Toán làm sao yên tâm được.
Thầy muốn đưa cô về nhưng lại vướng cuộc họp quan trọng ngay sau đó, đúng lúc Cao Yến gõ cửa bước vào, vì thế thầy bèn bàn giao luôn nhiệm vụ đưa Dư Hoan về nhà cho Cao Yến.
Đây là câu đầu tiên Cao Yến nói với Dư Hoan – Cậu… tự đi được chứ?
Dư Hoan một tay ôm bụng, tay kia vịn bàn cố


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡