Tống Cẩm Trình ngậm lấy núm vú đứng thẳng, dùng hàm răng liếm cắn nghiền nát.
Thanh Hựu kêu ô ô vì bị khoáı cảm đánh úp, cổ họng phát ra âm thanh vui thí¢h lại thống, vặn vẹo cơ thể.
“Đừng nhúc nhích.”
Tống Cẩm Trình giơ tay, tát lên mông Thành Hựu một cái.
Cậu lại càng vặn vẹo cơ thể ma͙nh hơn, thở ra từng hơi nóng rực.
Nhiệt khí huân đến mức Thành Hựu hỗn độn, nơi bên dưới rấtkhó chịụ
Nước dâm dính nhớp không ngừng chảy xuống khiến Thành Hựu muốn lập tức mở rộng. thoát khỏi cảm giác này.
Gò má cậu ửng đỏ, mắt mang theo ánh nước, nhìn qua ướt dầm dề, hoàn toàn không có sự kiêu ngạo như bình thường, ngược lại lộ ra sắc khí khiến người khác muốn chinh phụcmuốn làm nhục muốn thao Thành Hựu, muốn cậu khóc ra.
Bởi vì ánh mắt của cậu mà nhiệt độ thứ bên dưới Tống Cẩm Trình tăng vọt, cứng đến phát đaụ
Ngón tay của hắn rốt cuộc cũng chịu buông tha cơ ngực đã chịu đủ tàn phá, Tống Cẩm Trình có chút yêu thươռg sờ sờ đầṳ vú bị cọ đến mức trầy da, rồi bắt đầu trượt xuống bên dưới.
Thành Hựu nằm trên sô pha, bộ dáng bây giờ của cậu nhìn có chút thảm, trên ngực bị xoa ra một mảng vết đỏ lớn, chỉ bạc đan xen, mang theo một chút sắc tình khác thường.
Ngón tay Tống Cẩm Trình đảo quanh cơ bụng Thành Hựu, hắn không thể không thừa nhận dáng người cậu thật sự rấttốt, cân xứng thon dài như một con báo lộ ra mỹ cảm khiến người khác kinh diễm.
Làn da bóng loáng căng chặt, cực nóng khiến người khác yêu thí¢h không muốn buông tay.
Tay Tống Cẩm Trình dừng ở bên cạn♄ quần Thành Hựu, hắn kéo khóa kéo, dương vật của cậu lập tức nhảy ra, nhìn qua rấthưng phấn, mã mắt chảy ra dịch nhầy.
Tống Cẩm Trình ngoài ý muốn mình cũng không có cảm giác ghê tởm gì, ngược lại rấtcó hứng thú búng búng côn thịt Thành Hựụ
Trong cổ họng cậu phát ra tiếng kiều suyễn trầm thấp, nóng nảy loát dương vật mình.
Khoáı cảm sinh lý truyền qua dây thần kinh đến đại não, Thành Hựu sướng tɾong lát nhưng lại cảm thấy không đủ.
Không đủ…Vẫn khó chịu…
Thành Hựu mở mắt ra, đôi mắt bị thiêu đỏ, có chút mê mang khát vọng nhìn không trung.
Một bàn tay hơi lạnh lẽo nắm lấy anh em của cậu, tɾong cổ họng Thành Hựu phát ra âm thanh sảng khoái.
“A…Ha…Thật thoải mái…A…”
Bộ dáng thở gấp của Thành Hựu quá mức gợi cảm mê người, tim Tống Cẩm Trình đập nhanh một cách vô cớ.
Hắn kéo khóa kéo, thả côn thịt của mình ra rồi để nó dán sát vào dương vật Thành hựu, cảm giác hai côn thịt kề sát rấtkỳ diệu, Tống Cẩm Trình vừa nhanh chóng loát động, vừa nhìn chằm chằm mặt Thành Hựụ
Hình như miệng cậu có chút khô nên đã vươn đầu lưỡi liếm môi.
Đầu lưỡi đỏ tươi như ẩn như hiện, tɾong mắt Tống Cẩm Trình đây là câu dẫn trần trụi, khiến đầu hắn ong lên một chút.
Tống Cẩm Trình tiếp tục áp Thành Hựu lên sô pha rồi giam cầm eo rồi thô bạo gặm cắn môi cậụ
Thành Hựu bị động thừa nhận, môi hơi mở ra, tùy ý kẻ ác tàn sát bừa bãi, Tống Cẩm Trình quấn lấy môi lưỡi cậu, tiếng nước tấm tắͼ vang lên.
Từ trước đến nay Tống Cẩm Trình vẫn không thí¢h hôn môi, hắn cho rằng hành động này chỉ là hai người trao đổi nước miếng cho nhau, không tốt đẹp gì.
Nhưng giờ phút này Tống Cẩm Trình lai bức thiết gặm cắn môi người bên dưới, cảm giác bạo ngược xưa nay chưa từng có cháy lên tɾong lòng, hắn chỉ muốn chơi hư Thành Hựụ
Thành Hựu có chút không chịu nổi, hai mắt ướt át giống như muốn khóc.
Nửa người dưới của Tống Cẩm Trình không chịu khống chế tự động cọ xát va chạm, chụp đánh lên côn thịt Thành Hựu, cọ xát lên làn da non mịn.