Chương 11
đâu chứ?
Chị Tư đây tuyệt đối không nhận thua Cảm giác có thể thức dậy trước cả đồng hồ báo thức là cảm giác vô cùng yên tâm, mất mấy phút để lấy lại tinh thần, Tiêu Tinh Phi và Mộng Mộng đang ngồi đọc kịch bản ở đầu khác của sofa.
Khương Tư ngáp một cái rồi ấn tắt đồng hồ báo thức đến giờ mới vang lên, cúi đầu nhìn qua tên của kịch bản Lam Sơn lệnh.
Là một bộ phim cổ trang được chế tác lớn, Tiêu Tinh Phi nhận được vai nam ba.
To gan lớn mật yêu phải người phụ nữ của nam chính, lúc gặp phải nguy hiểm đã từ bỏ tình cảm của mình để bảo vệ nữ chính.
Lúc người này quay về thì nữ chính đã là vợ người ta vậy nên đã âm thầm rời đi, thành toàn cho cả hai.
"Chẳng phải cậu không định nhận sao?" Cô vừa nói vừa ngồi dậy, mái tóc dài đến eo lại một lần nữa được quấn lên bằng chiếc kẹp răng thưa màu hổ phách, để lộ cần cổ thon nhỏ trắng phát sáng.
Làn da trắng sứ cùng đôi môi đỏ mọng khiến Mộng Mộng nhất thời hơi ngẩn ngơ.
Cô ấy lẩm bẩm "Chị Tư cũng debut đi." Một tài nữ kiều diễm, chân dài eo thon, hình tượng trong sáng lạnh lùng sừng sững không đổ Ngay cả từ ngữ cổ vũ cô ấy cùng đã nghĩ xong rồi Khương Tư không tiếp lời, chỉ nhìn cô ấy bằng vẻ mặt vô cảm.
Cô debut ư?
Thế thì mấy tay phóng viên kia sẽ viết thế nào?
Khương Chí Quốc sát hại ảnh hậu Đỗ Nhược chỉ để trải đường cho con gái mình tiến vào giới giải trí.
Đúng là một bộ phim cẩu huyết.
Cô thì chẳng sao, quan trọng là có người dám hâm mộ cô không?
Dù Tiêu Tinh Phi không rành sự đời nhưng không hề ngu ngốc, ngay lập tức cũng nghĩ đến vấn đề này.
Cậu ta chuyển chủ đề một cách tự nhiên "Đọc kỹ lại thấy cũng không tệ lắm." Tình tiết không lê thê, chỗ nào cũng có dấu hiệu báo trước đoạn sau, quan trọng là người tham gia bộ phim toàn là các vị đàn anh có thâm niên trong nghề.
Thế hệ của bọn họ đã trải qua cả thời đại này, từng vấp phải mưa to gió lớn dữ dội, giống như sống trong giới phim ảnh này vậy.
Chỉ cần đứng trước máy ảnh, họ chính là linh hồn có nhiều mặt nhất.
Vì thế họ không quan trọng vấn đề vai diễn của mình có được khán giả yêu thích hay không, một diễn viên giỏi cần dũng cảm thách thức giới hạn của mình.
Dù là vai diễn gì, nắm bắt được bản chất của nhân vật, khắc họa ra được cảm giác dưới ngòi bút của tác giả một cách tinh tế mới là điều quan trọng nhất.
Cậu cần phải trau dồi rèn luyện, cần phải tích lũy kinh nghiệm nhiều hơn.
Quyển kịch bản trong tay đã được gạch mấy dòng đánh dấu đỏ vàng xanh tím.
Tiếng "loạt soạt" vang lên mỗi khi lật trang, chiếc bút trong tay viết viết gạch gạch, nghiêm túc và chuyên chú.
Buổi chiều tĩnh lặng, cậu thiếu niên ung dung nắm lấy tương lai của mình, chút tiếc nuối cũng thoáng chốc được lấp đầy.
Không muốn làm phiền cậu, Khương Tư cầm bật lửa đi đến bên cửa sổ.
Một tiếng "Tạch" vang lên, ngọn lửa đỏ cam lóe lên ở đầu bật lửa.
Trong mạch suy nghĩ, tựa như cô có thể xuyên ngọn khói mờ bốc lên từ điếu thuốc bạc hà nhìn thấy hai người thời niên thiếụ Họ ngồi ở nơi có tiếng ve kêu inh ỏi, ngắm đom đóm trong mùa hạ, chia sẻ một miếng bánh kem, nói chuyện trên trời dưới bể.
Lúc ấy, vạn vật sinh sôi, họ vẫn