⬅ Trước Tiếp ➡

Tư "độc ác" cầm túi đi ra ngoài.
Cô phải quay lại căn hộ của mình để thay đôi giày, vì hôm nay không có lịch trình nên cô đã đi đôi giày sandal đế bằng.
Mũi vuông, kẻ caro nhỏ, còn có chiếc nơ bướm nho nhỏ nữa chứ.
Khí thế không đủ mạnh mẽ, không thể lấn át đám xấu xa đó.
Đi ra đến cửa, cô vẫn không quên dặn dò với "quan tâm" "Đừng quên chống đẩy hai trăm cái đấy." Tiêu Tinh Phi câm nín, cậu ta muốn thay người quản lý.
Địa điểm gặp gỡ có cái tên rất thú vị Vạn Hoa Cốc, nghe thì có vẻ rất tục nhưng khi đi vào thì lại phát hiện đó là một nơi vô cùng đặc biệt.
Tiêu bản của vô vàn loại hoa được khảm trên bức tường ngoài hành lang, màu sắc sặc sỡ xếp đan xen nhau, trông vô cùng sống động.
Trong phòng VIP lớn nhất có thể chứa được mười lăm người, mặt tường được làm từ gỗ mun, điểm xuyết bằng cỏ xanh, khung cảnh mông lung mơ màng được thể hiện trọn vẹn trong không gian có hạn.
Khương Tư là người đến cuối cùng.
Cô vốn đã cao một mét bảy, lại mang đôi giày cao gót đế đỏ tám phân.
Vóc dáng hoàn hảo, gầy nhưng mềm mại không xương.
Bộ váy màu đen ôm sát vòng eo thon gọn, mái tóc màu nâu nhạt dài đến eo bồng bềnh như dải mây được buộc lại sau gáy.
Cô vừa bước vào cửa đã thu hút không ít ánh nhìn.
Cô đi chào hỏi từng người dưới sự chỉ dẫn của Điền Dật, lúc này người ta mới xác định cô không phải nghệ sĩ mà là người quản lý của Tiêu Tinh Phi.
"Dạo gần đây danh tiếng của Tiêu Tinh Phi không tồi, vừa nhận vai nam ba trong bộ phim có chế tác lớn nhỉ?" Một người đàn ông nhìn có vẻ cà lơ phất phơ bên tay trái nâng chén rượu lên.
Giới giải trí nhiều người lắm thị phi, không có chuyện gì là giấu được.
Khương Tư cũng không hề khiêm tốn, chúc lại một chén rượu rồi nói "Cậu ấy rất vui vì có thể đóng chung phim với các bậc tiền bối." Khi đặt chén rượu xuống, cô làm như lơ đãng nhìn xung quanh một vòng.
Có người trầm trồ, có người khinh khỉnh, có người soi xét cô thẳng thừng.
Ánh mắt kia chỉ thiếu điều viết một câu "cởi sạch mới có thể lấy được vai diễn đó" lên trên mặt.
Khương Tư không e dè, nhìn thẳng lại người nọ.
Thật buồn cười, đừng nói xuất phát điểm của Tiêu Tinh Phi vốn đã cao, cho dù có là người mới thì cũng chẳng cần cô phải bán thân.
Nhà đầu tư của Lam Sơn lệnh họ Kỷ, Kỷ trong Kỷ Thanh Diên.
Nếu cô muốn lợi dụng mối quan hệ này, không chừng có thể lấy được vai nam chính cũng nên.
Có điều, nói đến chuyện bán thân thì đúng là cô đã bán rồi.
Người mua họ Thẩm tên Độ.
Người ở cái đất thành phố Ninh này đều biết cái tên này không dễ dây vào, người đàn ông cao quý có cử chỉ nho nhã kia lại là người cương quyết nhất, và cũng là người tàn nhẫn nhất.
Cho dù anh chỉ lẳng lặng ngồi trong bóng tối, vinh quang vẫn sẽ chủ động cúi đầu xưng thần với anh.
Vậy mà Khương Tư lại không sợ.
Buổi chiều hôm ấy, trên bầu trời là những tầng mây thấp dày đặc tích tụ lại sau cơn bão giông.
Cô đứng đợi trước xe của Thẩm Độ đến khi trời tối mịt.
Màn đêm vừa buông xuống, tiếng mưa rơi tí tách, những ngọn đèn nối nhau lóe sáng chẳng qua cũng chỉ là người qua đường xa lạ.
Trong đêm mưa hoang vắng, đầu óc cô cũng trống


⬅ Trước Tiếp ➡