⬅ Trước Tiếp ➡

được đoạn đường khá xa cô mới bắt đầu bình tĩnh trở lại.
"Thẩm Độ, bố em nói ông ấy không giết người." Cô rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh, nhìn vào mắt anh một cách nghiêm túc.
Thẩm Độ trả lời ra sao thì cô đã quên rồi, vì đáp án không quan trọng, quan trọng là khi nghe thấy Từ Trường Thanh nói câu kia, Khương Tư bất chợt thông suốt một chuyện.
Cô không có tư cách yêu Thẩm Độ.
Bất kể vợ chồng Đỗ Nhược có phải là do Khương Chí Quốc giết hay không thì ông cũng đã bị định tội.
Dù án tử hình đã được sửa thành án chung thân thì ông cũng là tội phạm giết người trong mắt người khác.
Sao con gái của tội phạm giết người lại có tư cách yêu Thẩm Độ được.
Dù sao thì khởi đầu của mối tình này vốn đã không trong sáng, cũng chẳng vẻ vang rồi.
Dù tình dục thăng hoa thì họ cũng không thể yêu một cách quang minh chính đại được.
Khi Thẩm Độ đến thì chủ đề này vẫn chưa kết thúc, bàn tay đẩy cửa ra hơi khựng lại, chắc hẳn anh đã nghe thấy.
Từ Trường Thanh bối rối đằng hắng một tiếng, chào một tiếng "anh" rồi khom người rót rượu trên bàn.
Thẩm Độ liếc anh ta một cái, dường như trong ánh mắt đang ẩn chứa sự cảnh cáo.
Khuôn mặt anh đã có nét lạnh lùng sẵn, lúc không vui càng khiến người ta cảm nhận được sự lấn át của kẻ bề trên.
Từ Trường Khanh sợ đến mức giơ ngón cái và ngón trỏ, làm động tác kéo khóa trên miệng.
Nhưng Kỷ Thanh Diên và Lý Khiêm không sợ, người chọc giận Khương Tư lần trước cũng không phải họ cho nên chủ đề lại vòng trở lại.
"Anh, em nghe nói Khương Tư đã chuyển đi rồi sao?" Thái tử Lý Khiêm của Khoa học kỹ thuật Hoàn Cầu có tính cách cởi mở, trước giờ lúc nào cũng cười hi hi ha ha, thích nhất là hóng hớt drama trong lúc rảnh rỗi, chuyện lớn chuyện nhỏ ở thành phố Ninh này không có chuyện nào là anh ta không biết.
Kỷ Thanh Diên âm thầm khen anh ta không sợ chết, cầm bao thuốc lên đưa cho từng người bắt đầu từ chỗ Thẩm Độ.
Cậu ta là người nhỏ nhất trong bốn người, từ trước đến giờ việc bưng trà rót nước đưa thuốc đều là việc của cậu ta.
Trong làn khói lượn lờ, hương rượu lan ra khắp nơi, trong lúc chè chén Lý Khiêm đã vắt cạn óc mới moi được đại khái câu chuyện trong miệng một người tích chữ như vàng như Thẩm Độ..
Khương Tư là người nói lời chia tay trước.
Những thứ đắt tiền quý giá cô đều không cần, còn để lại một tờ giấy ghi nợ trị giá năm trăm vạn, nói rằng sẽ trả hết trong vòng hai năm.
Thẩm Độ không giữ cô lại nhưng cũng không định buông tay.
"Cô ta kiếm năm trăm vạn ở đâu ra?" Có lẽ đã học hỏi được chút kinh nghiệm từ trong phim ảnh, một người vẫn luôn chậm tiêu như Từ Trường Khanh lại là người đầu tiên đưa ra câu hỏi quan trọng nhất trong đống vấn đề rắc rối này.
Nói đến chuyện này, Kỷ Thanh Diên và Lý Khiêm cũng sững người.
Trước khi gặp chuyện, tuy nhà họ Khương cũng không phải là một gia đình có tài lực hùng hậu, nhưng vẫn có thể chi ra mấy ngàn vạn.
Tiếc là sau khi thông tin Khương Chí Quốc có thể đối mặt với việc đi tù, giá cổ phiếu công ty mà ông đầu tư kinh doanh đã rớt giá nghiêm trọng chỉ sau một đêm, cuối cùng không có khả năng trả nợ, đành phải đệ đơn xin phá sản.
Mùi rượu vang đỏ Domaine de


⬅ Trước Tiếp ➡