⬅ Trước Tiếp ➡

của mình, vậy thì bắt đầu lại từ đầu cũng chẳng có bất cứ ý nghĩa gì.
"Tiểu Tư, bây giờ anh đã có khả năng bảo vệ em rồi." Quý Thần Chương vừa nói vừa đứng dậy lại gần cô, giọng anh ta tràn ngập sự không cam lòng nhưng lại đứng khựng lại khi nhìn thấy ánh mắt của Khương Tư.
Trước đây Quý Thần Chương luôn cảm thấy Khương Tư giống như một chú cáo trắng đáng yêu, dù cứng đầu cố chấp thì vẫn mềm mại nhỏ bé.
Còn bây giờ, cô mặc một cây đồ đen trông thật chín chắn, tay kẹp điếu thuốc, khoanh tay đứng đó.
Cô như tự tạo nên một thế giới riêng dưới ánh đèn lờ mờ, mái tóc dài bung xõa sau lưng, khuôn mặt xinh đẹp hờ hững.
Dường như sự nũng nịu trước kia đã biến mất cùng với quãng thời gian hai năm chẳng nói hẹn gặp lại kia, hoặc có thể chỉ là dáng vẻ đó không còn dành cho anh ta nữa.
"Bảo vệ?" Khương Tư vòng qua người anh ta, dí điếu thuốc vào khăn giấy, những ngón tay thon như búp măng ném cục giấy vào trong thùng rác giống như vứt bỏ quá khứ, sau đó cười tủm tỉm nói "Thẩm Độ có đủ khả năng bảo vệ em." "Nhưng hai người.." "Em dọn ra khỏi Ung Giang Nhất Hiệu, đề nghị chia tay anh ấy không phải là vì em muốn rời khỏi anh ấy mà trái lại, em muốn đường đường chính chính đứng bên cạnh anh ấy." Về mặt bản chất, con người đều là động vật cảm tính, Khương Tư cũng không phải ngoại lệ.
Khi người ta đều đang nói về cố gắng và kết quả, những thế lực ngang ngửa, kỳ phùng địch thủ thì Thẩm Độ lại dành cho cô sự yêu chiều vô điều kiện.
Tuy nhiên, có thể có được tình yêu mãnh liệt này cũng là vinh hạnh của cô.
Khởi đầu của cô và Thẩm Độ không hề vẻ vang, điều này luôn nhắc nhở Khương Tư rằng cô không xứng với anh.
Nó giống như một viên kẹo hết hạn sử dụng trộm được trong cửa hàng tiện lợi, dù liều mình triền miên không ngừng nghỉ, dù người xung quanh đều nói chỉ có cô mới là ngoại lệ của Thẩm Độ, cô cũng chưa từng nghĩ rằng mối quan hệ giữa cô và Thẩm Độ là tình yêụ Kể từ khi nhận tấm chi phiếu kia, mối quan hệ giữa hai người đã trở thành quan hệ muốn gì lấy đấy.
Dù khoác lên mình quần áo phụ kiện xa hoa, cô cũng không dám ao ước có thể trở thành sự thật.
Vì thế cô muốn đứng dậy tranh đấụ Hoặc có thể sau khi trải qua toàn bộ trắc trở và khó khăn, thật sự sẽ có sức mạnh có thể vén mở mây đen, chống lại bầu trời thì sao?
Sắc trời đã hoàn toàn tối đen.
Gió đêm hè len lỏi qua những tòa nhà, không khí nóng tản ra cùng dòng xe.
Nói đến chuyện công việc, bầu không khí trong xe đã nhẹ nhõm đi rất nhiềụ Thật ra Khương Tư hiểu rất rõ, sở dĩ cô có thể nhậm chức ở công ty giải trí Thời Đại, trở thành người đại diện với những điều kiện ưu đãi, chẳng qua cũng là vì con át chủ bài trong tay cô sắp về nước.
Vào sinh nhật năm mười sáu tuổi, được sự ủng hộ của bố mình, Khương Tư đã tài trợ một thiếu niên miền núi nhỏ hơn cô hai tuổi là Tiêu Tinh Phi.
Học phí và sinh hoạt phí đều do cô chi trả, cô cũng tặng những món nhạc cụ cô thích nhất, những cuốn sách mà cô thích đọc nhất cho cậụ Vào lễ trưởng thành năm mười tám tuổi của Khương Tư, Tiêu Tinh Phi được mời đến thành phố Ninh.
Hai người cùng


⬅ Trước Tiếp ➡