⬅ Trước Tiếp ➡
Bài đăng cuối cùng của Lâm Trình là bài đăng duy nhất trong năm nay, là ảnh bìa trang giữa của một tạp chí hạng ba cho đỉnh lưu thế mới nửa năm trước.
"Nếu cậu còn không có bài đăng nữa, tôi cũng muốn đi theo gió tây bắc."
Trần Vũ cảm thấy bản thân chắc chắn là người đại diện khốn khổ nhất trong công ty.
Khi anh gia nhập công ty hai năm trước, công ty đã ném Lâm Trình cho anh.
Nghệ sĩ dưới tay không đủ nổi, người đại diện trong công ty cũng không dám ngóc đầu lên.
Mấu chốt là Lâm Trình cũng khó quản, tính tình không tốt, khó giao tiếp, để hắn chạy sô thì không chịu, còn thường xuyên chơi trò mất tích mấy tháng không tìm được.
Trong lòng phun tào xong, thấy sắc mặt Lâm Trình tựa hồ buông lỏng, Trần Vũ vội vàng rèn sắt khi còn nóng, bán thảm nói "Anh à, tôi chỉ có một nghệ sĩ là cậu, trong nhà trên có người già giữa còn có cầm cố xe vay nợ, tôi….”
Bán thảm Tỏ vẻ mình là người đáng thương, là kẻ bị hại.
"Ngưng." Lâm Trình nhàn nhạt liếc nhìn Trần Vũ.
"Phí thông báo của chương trình tạp kỹ này có đủ để cậu trả tiền thế chấp và vay mua ô tô không?"
Trần Vũ "Cái này......"
"Không phí thông báo......"
– Với tình hình hiện tại của Lâm Trình, 10 vạn tệ phí thông báo đã là cao nhất rồi. Để có được nguồn tài nguyên này, anh đã mời tổ chương trình, giám đốc điều hành công ty và cha của nhà tài trợ đến ăn tối với số tiền này còn nhiều hơn.
Nghe Trần Vũ đếm từng cái một, lông mày Lâm Trình dần dần nhíu lại.
"Tổng cộng tiêu hết bao nhiêu, tôi chuyển cho cậụ"
"Không, không, không cần" Trần Vũ vội vàng xua tay nói "Số tiền này đều là anh Tôn ứng trước."
Tôn Diễn Châu là quản lý cũ của Lâm Trình.
Bởi vì sau Lâm Trình, Tôn Diễn Châu đã đưa ra một ảnh đế, liên tiếp vài đỉnh lưu, nước dâng thuyền nâng bây giờ Tôn Diễn Châu là người đại diện át chủ bài kiêm cổ đông nhỏ của công ty.
Trần Vũ hoài nghi, nếu Tôn Diễn Châu niệm tình cũ, hết lần này đến lần khác giúp đỡ Lâm Trình trong nhiều năm, Lâm Trình có lẽ một bài đăng cũng không đăng được.
Lâm Trình không nói gì nữa, chuyển 50 vạn cho Trần Vũ nói "Cậu tự xử đi.”
"Thỏa thuận đâu?" Lâm Trình lại hỏi.
"E hèm, thỏa thuận...... kia, tôi dùng danh nghĩa của công ty ký dùm anh."
Lâm gì, tới báo cho hắn biết?
Nhưng nếu đã quyết định tham gia, Lâm Trình sẽ không nhúng tay vào chuyện như vậy.
"Kịch bản?"
"Còn chưa có kịch bản." Trần Vũ lúng túng nói.
Lựa chọn ban đầu của nhóm chương trình cho nhóm thứ năm là diễn viên hài nổi tiếng Vương Quân và con gái của anh ấy, vì lịch trình quay phim xung đột, bên kia đã tạm thời từ chối.
Nếu không loại đồ tốt rẻ tiền này đã không rơi xuống đầu Lâm Trình rồi.
Kịch bản ban đầu được viết dựa trên đặc điểm của bố con Vương Quân, đương nhiên không phù hợp với Lâm Trình.
"Còn đứa trẻ thì sao?" Lâm Trình lại hỏi.
"Anh trai của tôi, anh cứ yên tâm đứa trẻ đã tìm được rồi.” Trần Vũ khoe mẽ nói.
"Hơn nữa đứa nhỏ kia rất giống anh, lúc anh nhìn thấy nhất định sẽ kinh ngạc."
Nhiều năm qua, trên mạng lan truyền tin tức hắc cũ "Lâm Trình có vấn đề về xu hướng tính dục" và "chức năng tình du͙c", e rằng nếu tùy tiện tìm một đứa trẻ không giống Lâm Trình chút nào, thì khó thuyết phục được cư dân mạng.
– Rất giống con của hắn?
"Cậu đã tìm nó ở đâu?" Lâm Trình thản nhiên hỏi.
"Là ở thành phố C, cũng là anh Tôn cung cấp manh mối."
Trần Vũ cũng không biết làm thế nào mà Tôn Diễn Châu tìm được một đứa trẻ trông rất giống Lâm Trình. Nhưng nghĩ lại, Tôn Diễn Châu là người có thâm niên trong công ty, quan hệ rộng rãi, muốn tìm người rất dễ, ngay lập tức bình tĩnh lại.
"Nếu danh tính của đứa trẻ bị phát hiện là giả, chắc chắn sẽ rắc rối hơn." Lâm Trình bình tĩnh nói đúng vào trọng tâm, như thể người được hỏi không phải là mình.
⬅ Trước Tiếp ➡