⬅ Trước Tiếp ➡

chiều cô đến nhà tù để thăm bố và anh trai, nhưng bố và anh trai căn bản không chịu gặp cô.
Ngồi trong phòng thăm nuôi vắng lặng, trong đầu Tô Tình hiện lên cảnh tượng bố và anh trai bị tạm giữ điều tra, cự tuyệt bất kỳ ai bảo lãnh.
Lúc đó cô đã đi tìm Thượng Quân Ngạn, cầu xin anh ra tay cứu giúp người nhà mình, nhưng câu trả lời nhận được lại là “Bọn họ là gieo gió gặt bão.” Sau này cô mới biết, là do bố và anh trai đã đứng sai phe, lúc Nội các tiến hành bỏ phiếu bầu, bọn họ đã bỏ phiếu cho Thượng Quân Sách, mà không bỏ phiếu cho đứa con rể Thượng Quân Ngạn này...
Sau khi trở về nhà, Tô Tình lấy chiếc camera ẩn đã mua từ trước lắp vào bức tranh trên tường đối diện với giường lớn, lại đem hai chiếc khác lần lượt gắn trong phòng tắm và trên tủ đầu giường, quyết định bắt đầu kế hoạch của mình.
Sau khi xác định sẽ không bị phát hiện, cô mới xuống lầu nấu ăn.
Thượng Quân Ngạn về đến nhà, giống như bình thường đi thẳng vào phòng làm việc.
Tô Tình nấu cơm xong gọi anh xuống ăn.
Giống như quá khứ, khi ăn cơm hai người gần như không giao tiếp.
Chỉ duy nhất lúc rót rượu, cô mới lên tiếng “Uống xong ly này, sau này chúng ta hãy trở lại làm người dưng đi.” Thượng Quân Ngạn nhận lấy ly rượu, ánh mắt u ám.
Chăm chú nhìn anh uống cạn ly rượu, Tô Tình khẽ nhếch khóe môi, lắc nhẹ ly rượu trong tay.
Uống rượu xong Thượng Quân Ngạn mới nhận ra mùi vị không đúng, nhưng đã muộn.
Vài phút sau, cơ thể anh bắt đầu có những phản ứng bất thường “Em bỏ thứ gì vào rượu?” Tô Tình đứng dậy, vòng qua bàn ăn đi đến trước mặt anh, hai tay ôm lấy cổ anh rồi ngồi hẳn lên đùi anh “Đương nhiên là thứ khiến anh sung sướng đến phát điên rồi.
Ông chủ bán loại thuốc này nói, đàn ông uống vào sẽ lập tức biến thành Tây Môn Khánh, phụ nữ uống vào lập tức biến thành Phan Kim Liên…” Nhìn thấy khuôn mặt vẫn bình tĩnh như cũ của Thượng Quân Ngạn, Tô Tình cười lả lơi, thò tay xuống dưới vuốt ve chỗ đũng quần đang căng phồng của anh “Có cảm giác rồi phải không?
Chứng tỏ tôi không mua phải thuốc giả.” Hơi thở Thượng Quân Ngạn trở nên thô nặng, bị Tô Tình vuốt ve như vậy, cự vật giữa hai chân lại trướng to thêm một vòng.
Anh cố gắng kìm nén sự khô nóng xao động trong cơ thể, nhẹ nhàng đẩy người phụ nữ này ra “Đừng làm loạn.” Không có sự chỉ trích, giọng điệu vẫn bình thản như thế.
Tô Tình bất lực nhếch môi, ánh mắt tuyệt vọng kéo khóa cổ áo xuống, phô bày đôi gò bồng đảo trắng ngần đang được bao bọc bởi chiếc áo lót màu đen trước mặt người đàn ông trấn định như núi này “Không làm Tây Môn Khánh, mà muốn làm Liễu Hạ Huệ, dù phụ nữ ngồi trong lòng mà vẫn không loạn đúng không?” Chiếc váy tuột xuống chân, dưới cái nhìn của anh, cô cởi bỏ móc cài phía trước, bầu ngực căng tròn lập tức nảy ra ngoài.
“Không muốn sờ sao?” " Ngón tay sơn móng trong suốt nhẹ nhàng cào nhẹ lên đỉnh nụ hoa, Tô Tình liếm liếm cánh môi, đôi gò má trắng trẻo đã ửng đỏ một mảng “Vậy để tôi tự sờ cho anh xem.” Bàn tay bao trọn lấy bầu ngực, kẹp đỉnh nhũ hoa vào giữa ngón giữa và ngón trỏ, cô cũng đã uống ly rượu pha mị dược kia.
Ngọn lửa dục vọng trong cơ thể bùng cháy mãnh liệt, từng luồng nước


⬅ Trước Tiếp ➡