⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

là, nếu không phải linh hồn Túc Yểu cứ mãi vấn vương nơi dương thế không thể tự giải thoát, thì nàng thậm chí còn không biết chính Trương Vận Tâm đã hạ thuốc độc hại chết nàng, mà còn tưởng do thân thể nàng quá yếu, sinh lão bệnh tử vốn là ý trời.
Có điều đời này, Túc Yểu không có ý muốn báo thù, nàng xưa nay là người cầm được thì buông được, lòng nàng hiểu, ân oán của kiếp trước không cần thiết phải nhập nhằng tới kiếp này, huống chi Đông Thanh cũng đã vì nàng mà tra rõ chuyện cũ năm xưa rồi.
Nếu nàng cứ quyết trả thù, thì nàng và Trương Vận Tâm có khác gì nhau đâu?
Hơn nữa lúc này Trương Vận Tâm cũng chỉ vừa mới đến phủ Thừa tướng, còn chưa có dã tâm ác độc, kiếp này nàng vẫn chưa thê thảm như đời trước.
Nhưng, nếu Trương Vạn Tâm vẫn cứ cố chấp dẫm vào vết xe đổ của kiếp trước...
Túc Yểu nghĩ, con thỏ bị bức đến đường cùng còn nóng nảy cắn người, vậy nên đừng trách nàng ác.
Đông Thanh bước từng bước theo sát bên Túc Yểu, thấy nàng thất thần, không biết đang nghĩ chuyện gì, hắn cũng trầm tư.
Hắn đã trở về nơi này hơn nửa năm, thời gian qua, mỗi ngày hắn đều cảm thấy trời cao đã ban ân cho hắn.
Có thể quan tâm chăm sóc Túc Yểu mỗi ngày, dù chỉ nhìn nàng cười, nhìn nàng bực tức, thậm chí là thấy nàng thở thôi, máu hắn cũng nóng bừng cả lên.
Không một ai biết được, lúc Túc Yểu chết gục trong lòng hắn, hắn đã đau đớn thế nào.
Xương hắn như vỡ vụn ra, máu đông lại, tích tụ tắc nghẽn trong tim, biến hắn thành cái xác không hồn.
Túc Yểu luôn nói với hắn, phải làm người lương thiện, về già lúc chết, sẽ có thiện báo.
Về sau Túc Yểu mắc bệnh, nàng nói có lẽ phúc của nàng không báo ở đời này, vậy nên hy vọng Đông Thanh có thể thay nàng, giữ vững thiện tâm, đối xử chân thành và tử tế với thế gian.
Nàng còn nói, nàng rất muốn đi chơi tuyết, nhưng thân thể lại không cho phép, nên nàng vô cùng hoài niệm quãng thời gian vô ưu vô lo thuở thơ ấụ Trong lòng Đông Thanh biết rõ, hắn vốn chẳng phải hạng người tốt đẹp gì, nhưng vì Túc Yểu, hắn nguyện ý thay đổi, trở thành người lương thiện.
Hắn cũng tin rằng sức khỏe Túc Yểu nhất định sẽ khá lên, tới lúc đó hắn sẽ đưa nàng đi chơi tuyết.
Một đôi người tuyết, một lớn một nhỏ, cho dù xấu xí khó coi, chỉ cần gần kề bên nhau, đã là hạnh phúc rồi.
Vậy mà khi hắn còn chưa kịp cho Túc Yểu thấy mặt tốt đẹp nhất của hắn, chưa kịp cho nàng được nằm trọn trong cái ôm của thế gian chỉ có lương thiện, Túc Yểu đã bị kẻ ác hại chết.
Trên đời này, không còn ai có thể khiến hắn tin tưởng vào câu nói "Ở hiền gặp lành".
Hắn đi ngược lại chữ thiện, quay về tổ chức không có tình người ấy, thận trọng từng bước một, đẩy Trương Vận Tâm đã sắp leo lên đỉnh danh vọng phú quý, ngã xuống vũng bùn tăm tối.
Hắn tra tấn nàng ta gần một tháng, mỗi khi nàng ta sắp chết lại ra tay cứu, song Trương Vận Tâm trụ không nổi, cuối cùng vẫn chết.
Đôi tay hắn nhuộm đỏ máu tươi, hắn nhớ về những ngày xưa ấy.
Đông Thanh xin lỗi Túc Yểu rất nhiều nan Tim hắn đã thối rữa rồi.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, trời cao lại cho hắn trọng sinh, cho hắn được gặp lại Túc Yểụ Một Túc Yểu khỏe mạnh, dịu dàng, tươi tắn.
Hắn thề với trời, hắn sẽ trân trọng cơ hội trọng sinh quý giá, đời này, hắn sẽ bảo vệ nàng, để nàng sống thật khỏe mạnh, thật vui sướng.
Đó là chấp


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡