Chương 15
hình gấu, hươu, cá, thỏ, nhạn, hổ, điêu, trĩ, vượn.
Ống đựng thẻ tre có chín thẻ, trên đó khắc hình giống với hình trên bàn gỗ.
Khi hành lệnh, khách rút một thẻ, rồi dùng phi tiêu phóng vào ô có hình giống với thẻ, trúng thì được thưởng, không trúng thì uống một ly trà.
Giang Bảo Thường rút được thẻ có hình chim điêu oai phong lẫm liệt.
Nàng cầm phi tiêu phóng tới, chỉ nghe "leng keng" một tiếng, phi tiêu cắm sâu vào tấm ván gỗ đúng ngay mắt chim điêụ Hai mắt Thôi Diệu Nhan sáng lên, liên tục trầm trồ khen ngợi.
Đến lượt nàng ta, nàng ta không thích hình con trĩ nhưng rút hai lần đều trúng hình đó, rồi phóng hai lần, mới miễn cưỡng trúng vào đuôi con trĩ.
Mạnh Quân rút được hình con thỏ hiền lành đáng yêụ Cổ tay nàng ta mềm yếu, phóng không trúng bàn gỗ, một hơi uống hết bốn năm chén trà nóng, bị Giang Bảo Thường cười gọi dừng lại.
Tiếp theo, họ quây quần bên lò sưởi, vừa ăn điểm tâm, vừa chơi trò "phi hoa lệnh".
"Chúng ta lấy 'hoa' làm đề, giới hạn bảy chữ, theo thứ tự xuất hiện chữ 'hoa' mà ngâm thơ, thế nào?" Thôi Diệu Nhan ngửi thấy mùi hương mai thanh nhã, quay đầu thấy bình sứ thanh hoa cắm một cành mai sớm trước cửa sổ, nảy ra ý kiến.
Mạnh Quân có chút khẩn trương, nói "Hai vị tỷ tỷ, ta đọc sách không nhiều, nếu không đối được, các tỷ đừng cười ta." "Không sao." Giang Bảo Thường cười trấn an nàng ta, "Ta bắt đầu trước Mùa hoa nở động kinh thành." 1 Mạnh Quân suy nghĩ một lát, lấy hết can đảm nói "Hữu hoa kham chiết...
Trực tu chiết." 2 "Không tệ, đến ta, "Tự thị hoa trung đệ nhất lưu 3 ." Thôi Diệu Nhan nhanh chóng tiếp lời.
"Mai định đố, cúc ứng tụ Họa lan khai tại quan trung thu 4 .
Thật là hợp với phẩm cách tỷ tỷ." Giang Bảo Thường khen một câu, tiếp tục ứng đối, "Nhân diện đào hoa tương ánh hồng." 5 Lần này Mạnh Quân đối được khá nhanh "Vô khả nại hà hoa lạc khứ." 6 Thôi Diệu Nhan nhíu mày "Hay thì hay, chỉ là hơi buồn.
Nhưng hoa rơi cũng có diệu dụng của hoa rơi, ta tiếp Xuất môn giai thị khán hoa nhân." 7 Giang Bảo Thường kết thúc "Nhàn xao kỳ tử..." Nàng khẽ gập ngón tay ngọc, búng vào ngọn nến đỏ đang cháy trên bàn, dưới ánh lửa chiếu rọi nhẹ giọng nói "...Lạc hoa đăng." 8 Ba thiếu nữ nhìn nhau cùng cười.
Không nhắc đến việc Giang Bảo Thường ở nhà cữu cữu như cá gặp nước, lại nói cùng đêm đó, đại công tử Lục Hằng của Xương Bình hầu phủ lặng lẽ ra khỏi thành, đứng bên bờ sông đào bảo vệ thành.
Hắn xuống ngựa, lặng lẽ nhìn cánh cửa thành đóng chặt bên kia sông, như thể xuyên qua tấm ván cửa nặng nề nhìn thấy ngôi nhà xinh đẹp đường hoàng nhưng xa lạ vô cùng.
Từ khi có ký ức, hắn chưa từng trở về.
Chú thích 1 Khi hoa nở rộ, cả kinh thành đều xao động.
2 Có hoa nên hái thì cứ hái ngay, đừng để hoa tàn mới tiếc nuối.
3 Tự xem mình là bậc nhất trong các loài hoa 4 Mai cứng cỏi đứng trong tuyết, cúc thẹn thùng e ấp.
5 Mặt người và hoa đào soi bóng lẫn nhau, đều đỏ hồng rực rỡ.
6 Đành chẳng thể ngăn hoa rơi tàn úa.
7 Bước ra cửa, khắp nơi đều là người ngắm hoa.
8 Nhàn rỗi gõ quân cờ...
Hoa rơi lạc ánh đèn.
Sinh ra ở Xương Bình hầu phủ, đối với Lục Hằng mà nói, không biết là may hay rủi.
Trên đời này có lẽ không còn công tử