Mợ nó nội dung truyện này cũng ít có ác lắm
Không đúng sao, nam nữ chính mỗi ngày anh anh em em máu chó ngược tới ngược lui, vậy mà còn có thời gian để học tập?
Đều là học sinh cấp ba, so sánh với nhau thì cuộc sống mỗi ngày đi học, làm bài tập, đi làm thêm, đi tới đi lui cũng chỉ có ba nơi nhà trường học chỗ làm thêm như cô… quả thực là khô khan vô vị như phim câm vậy.
Mặc dù không chạm được đến điểm mấu chốt của bộ tiểu thuyết kia nhưng chọc không nổi thì cô có thể trốn xa đi mà.
Cô không muốn trở thành một “công cụ”, dùng sự ác độc và ngu dốt để làm nền cho sự lương thiện của nữ chính.
Mọi người nước giếng không phạm nước sông.
Nữ chính tự pr sức hút của cô ta đi, nam chính cứ tự ngông cuồng, ngầu lòi của anh ta đi, cô chỉ muốn học hành thôi.
Con thỏ nhỏ cứ mặc sức bị anh cả của trường… nào là đè lên tường hôn, ôm eo rồi hôn đi Cô chỉ muốn thi nhất khối thôi
Lục Vãn đi ra khỏi trường thi, vừa bước qua cổng trường đã nhìn thấy thằng bạn đứng ở bên kia đường đối diện.
Nhưng cô còn chưa đi đến vỉa hè thì một chiếc xe dừng ngay trước mặt.
Cửa sổ được mở ra, cô biết người tài xế này, chính là người tóc vuốt ngược đó.
Trương Vệ Đông đến Huyện Ninh được ba ngày rồi, ông được nhà họ Triệu nhờ đến đưa đứa cháu ngoại lưu lạc bên ngoài của ông Triệu về.
Lần đầu tiên ông nhìn thấy Lục Vãn đã rất thất vọng, chỉ có thể nói hoàn cảnh xấu sẽ ảnh hưởng rất lớn đến một người
Đừng nói là tiểu thư nhà giàu, nhìn còn chẳng giống con gái nữa là.
Đúng thật là kì lạ, cháu gái nhà họ Triệu vậy mà lại bị nuôi như con trai hết mười mấy năm?
Lúc đó Trương Vệ Đông đã nghĩ thầm, cũng không biết tâm lý có bị gì hay không...
Cho dù được nhận lại thì đời này cũng xem như xong rồi.
Nhưng đối phương lại đón nhận lời giải thích của ông rất nhanh, cũng chẳng tỏ vẻ gì bất ngờ cả.
Chẳng qua điều này cũng bình thường thôi, sống khổ cực lâu như vậy rồi, đột nhiên bay lên đầu cành trở thành thiên kim nhà giàụ Giống như trúng giải đặc biệt, mừng còn không kịp, ai lại từ chối chứ
Người nhà họ Triệu đã dặn dò rằng để tránh cho việc ngày càng rắc rối, bảo ông dẫn người về càng nhanh càng tốt, lỡ trên đường lại xảy ra biến cố.
Nhưng vị này thì hay rồi, nói là làm gì cũng phải đến nơi đến chốn, ít nhất phải đợi thi giữa kỳ xong mới chịu đi.
Trương Vệ Đông phí mất hai ngày, bây giờ đang rất bực mình, còn chưa về đâu mà đã ra vẻ đại tiểu thư rồi.
Cô ta cũng xứng sao? Chẳng qua là vận cứt chó thôi, đúng là không biết điều gì cả.
Ông cũng có phải loại người nhàn rỗi có nhiều thời gian rảnh đâu chứ.
Trương Vệ Đông cau mày, có thể thấy được sự mất kiên nhẫn trong lời nói của ông ta "Nếu đã thi xong, vậy bây giờ có thể đi được chưa."
Lục Vãn hơi ngơ ra "Bây giờ? Cũng đã chiều tối rồi, đợi mai đi, tôi còn có chút việc, cũng chưa thu dọn hành lý nữa."
"Còn có việc? Cô biết nhà họ Triệu đại diện cho cái gì không? Cô cũng không cần thu dọn cái đống rách nát đó nữa, đợi đến đó mua cái mới là được, chẳng thiếu chút tiền đó đâu, đúng là thứ kẹt xỉn không lên được mặt bàn mà."
Người nhà họ Triệu vẫn đang giục, Trương Vệ Đông thấy sốt ruột, nói chuyện cũng không khách sáo lắm.
Não cô gái này có vấn đề à, đón cô ta đi hưởng phúc mà còn kì cà kì kèo.
Hứa Yêu đợi lâu như vậy mà không thấy Lục Vãn đi qua, cho nên bước lại xem thế nào.
Vừa vặn nghe được câu cuối cùng của ông ta.
Hứa Yêu biết là Lục Vãn tìm được bố mẹ ruột, có lẽ sẽ dọn đi trong nay mai nhưng những người này có kiểu thái độ chết tiệt vậy sao?