⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông ngoài cười nhưng trong không cười nói “Tốt nhất mày đừng nhúng tay vào."
Trương Vệ Đông bị đè lên xe, hoàn toàn ngậm miệng.
Tên to con lại nói với Lục Vãn đang ngồi trên xe "Được rồi, tiểu thư mời cô xuống xe."
Lục Vãn "..."
Mẹ kiếp ông ta đáng sợ quá đi Đây là bắt cóc sao? Chuyện gì thế này?
Đây là kẻ thù của nhà họ Triệu à? Sẽ không làm gì cô để trút giận chứ.
Lục Vãn trong lòng lộp bộp mấy tiếng, mặt vô số tội "... Con chỉ là học sinh cấp ba đi nhờ xe thôi, không hề quen người tài xế này, chú ơi, nếu không thì các chú thả con về được không."
Trương Vệ Đông "..."
Cái đồ nhà quê nhà ngươi đang nói gì vậy hả?
Người đàn ông đầu trọc không hề bị lay động, kiên trì nói "Tiểu thư, cô thật hài hước, vẫn là mau xuống xe đi."
Lục Vãn nhìn chung quanh một vòng, ba chiếc Land Rover, trên mỗi chiếc xe đều có hai người đàn ông to con.
Thực lực hai bên cách quá xa, phản kháng không khác nào lấy trứng chọi đá.
Cô thu nụ cười lại, hèn nhát ôm theo chú rùa ngồi lên chiếc Land Rover bên cạnh,
Chỉ có thể tùy cơ ứng biến rồi.
Trương Vệ Đông vô cùng kinh ngạc, cướp người giữa ban ngày, cũng quá to gan rồi đi.
Đầu trọc thấy đối phương không phục, cười nói "Tao đây nói thật cho mày biết, đây là đại tiểu thư của nhà họ Lục chúng tao "
Nhà họ Lục, Trương Vệ Đông nhớ đến một người, cả mặt viết đầy bốn chữ "không thể tin được".
Không thể nào chứ.
Đầu trọc to con "Mày nghĩ không sai, cho nên biến xa chút đi Đồ nhãi nhép "
Trong lòng của Lục Vãn loạn tùng phèo cả lên, rốt cuộc là tình huống gì đây.
Những người này hình như... thật sự không thích người nhà họ Triệu, thế nhưng dường như không hề muốn đối phó với cô?
Người to con ngồi bên ghế phụ nhấn nút gọi video, sau khi kết nối liền lớn tiếng nói "Ông chủ, thuận lợi đón được đại tiểu thư rồi."
Vài giây sau, điện thoại di động phát ra một giọng đàn ông trầm thấp.
"Vậy thì tốt, con bé thế nào rồi?"
Người đàn ông đầu trọc "Đại tiểu thư rất gan dạ sáng suốt, vừa đẹp lại thông minh, nhìn rất giống ngài "
"Vậy sao? Cậu đưa điện thoại cho con bé, ta muốn nói chuyện với nó."
Lục Vãn thấp thỏm nhận lấy điện thoại.
Cô vừa nhìn một cái thôi... tâm lý hoàn toàn sụp đổ..
Trong video cũng là một người đầu trọc to con, cả người toàn cơ và cơ, mặt mày hung dữ, cả các cơ quanh miệng cũng đều rất phát triển
Nói chung, có một cơ thể như sắt thép vậy.
Hai người giống nhau chỗ nào hả???
Không đúng, tuy rằng không thể công kích vẻ ngoài người khác. Nhưng thật sự khác rất xa Thân là một cô gái nhỏ, cô không thể nào tiếp nhận đánh giá như vậy được
Ống kính hơi lay động, đổi sang một góc nhìn khác, trên màn hình xuất hiện một người đàn ông khác. Người đàn ông trong màn hình mặc áo chất liệu vải lanh cotton, mày rậm mắt to, khóe mắt đã có vài nếp nhăn nhưng nhìn chung được bảo dưỡng không tệ, có loại phong độ nhẹ nhàng của người lớn tuổi.
Nhìn không ra số tuổi cụ thể, nhưng khí chất trầm ổn, có loại không giận tự oai tích lũy qua nhiều năm.
Lục Vãn đoán đối phương chắc khoảng tầm 45 tuổi.
Nếu nói người này nhìn giống mình thì cô còn chấp nhận được.
Lục Tân Dã cười nói "Vãn Vãn chào con, ta là bác cả của con."
Lục Vãn "..."
"Vãn Vãn, bố mẹ con đều rất nhớ con, nếu như có thể bọn họ nhất định sẽ tự mình đến đón con, có điều mấy hôm nay đang nghỉ Lễ lao động, vé máy bay về nước đều bán hết rồi, tạm thời cũng không thuê máy bay được, cho nên họ mới không lập tức đến gặp con được, con đừng buồn." Người đàn ông nói giọng dịu dàng.
Em trai của ông đang tham gia hội nghị học thuật ở nước Pháp, em dâu thì đang đi công tác ở châu Úc.
Lục Vãn "... Thì ra là như vậy, không sao đâu ạ."
⬅ Trước Tiếp ➡