⬅ Trước Tiếp ➡
Khi Phan Phùng Khải còn chưa có trợ lý, Vãn Gia cũng đã không ít lần theo anh ta ra ngoài xã giao, những trường hợp, lễ nghi như vậy đối với cô mà nói cũng không tính là quá xa lạ.
Thậm chí so sánh với tràng gia yến ngày hôm qua, tại những bữa tiệc thượng lưu như thế này, ít nhất cô còn có một thân phận không tính là quá xấu hổ, cũng làm cho cô tìm được chính xác địa vị của mình.
Đây là bữa tiệc do hiệp hội về lĩnh vực sức khỏe tổ chức, khách mời không nhiều lắm, chỉ là một buổi tiệc rượu nhỏ ấm cúng.
Lĩnh vực sức khỏe bao hàm không ít lĩnh vực nhỏ liên quan, EM cũng đầu tư vào một công ty con chuyên cung cấp dịch vụ khám chữa bệnh, trừ cung cấp dịch vụ kiểm tra sức khoẻ ra, công ty cũng cung cấp thêm những gói phục vụ giám sát, kiểm tra sức khỏe tận nhà.
Ước chừng bữa tiệc cũng đã trôi qua một nửa thời gian, Chúc Ngộ Thanh bỗng nhận được một cuộc điện thoại nên liền đi ra ngoài.
Sau khi trở lại bữa tiệc, anh nhìn quét qua xung quanh một vòng, tiện tay cầm theo ly rượu, cứ như vậy ung dung đi đến bên cạnh đài phun nước, nhìn người đang đứng ở đầu bên kia, là một cô gái đang nói chuyện với người nào đó.
Anh an tĩnh đứng đó nhìn chằm chằm bóng hình kia, đứng từ góc độ này chỉ có thể nhìn thấy một bên má của cô gái, nhưng anh vẫn nhớ rất rõ ràng độ cung mượt mà của đôi mắt kia khi cười lên rất sinh động, con ngươi đen nhánh, đuôi mắt khẽ nhếch.
Ôn tĩnh nhưng lại không chút nhạt nhẽo, có một loại mỹ cảm không thích hợp, mà ở những trường hợp như vậy, lại có một cảm giác thành thục ổn trọng không giống với những người cùng tuổi.
Người nọ sẽ luôn chú ý đến tửu lượng của anh, luôn chu đáo chuẩn bị cho anh một ít trà để giải rượu, biết được vào thời điểm nào thì nên nói cái gì, còn sẽ nhắc nhở anh danh tính của những người đi đến chào hỏi, trong lúc nói chuyện cũng có thể hỗ trợ ứng phó một chút, chào hỏi khách khứa.
Trên mặt cô lúc nào cũng tràn ngập ý cười, ánh mắt toát lên vẻ linh động, nhưng nếu ấn theo tuổi mà nói, cũng chỉ là một cô sinh viên vừa mới lấy bằng tốt nghiệp, vừa mới bước ra ngoài xã hội mà thôi.
Lùi lại một hai năm trước, anh vẫn nhớ rõ ràng bộ dáng ngượng nghịu của cô khi đó.
Một cô nữ sinh viên không giỏi về mặt giao tiếp lại giả bộ thành bộ dáng thành thục, can đảm đi theo anh xã giao với khách khứa trong suốt bữa tiệc.
Từ bộ dạng ngượng nghịu tươi cười lúc đầu tới khéo léo điều chỉnh thái độ khi giao tiếp với những người xung quanh, tứ chi cũng chưa từng thất thố qua lần nào, những biến hóa này đều là do những bữa tiệc xã giao bên ngoài giúp cô tôi luyện nên.
Ánh mắt Chúc Ngộ Thanh không chút dấu vết mà dừng lại ở trên mặt Vãn Gia, trong ánh mắt tràn đầy lưu luyến, anh thấy cô đem tóc trên trán gạt ra sau tai, cổ tay vừa trắng vừa nhỉ từ trong tay áo lộ ra ngoài, phảng phất như có thể nhìn đến những mạch máu nhỏ màu xanh lơ.
Mà đối với việc bị người khác nhìn chăm chú như thế, Vãn Gia từ nãy đến giờ cũng không hề hay biết.
Hiện tại cô đang thảo luận cùng một vị khách trong bữa tiệc, người nọ là tổng tài của LB, tên là Lương Tiến Luân.
LB tuy là xí nghiệp mới bước chân vào thị trường nhưng đã sớm nổi danh là một trong những tập đoàn hàng đầụ
Hai người cùng thảo luận với nhau, hơn nữa Lương Tiến Luân cũng là người quê ở tỉnh Tô. Sau khi hỏi thì biết chỗ ở hai người cũng không cách nhau quá xa, nếu dùng tiếng Ngô thì cũng có thể đối thoại vài câu, trong lòng cũng có cảm giác thú vị mà không nói nên lời.
Nói không bao lâu, lại có một vị khách khứa họ Đường lại đây, theo giới thiệu thì vị khách này là tổng giám đốc điều hành của LB.
⬅ Trước Tiếp ➡