⬅ Trước Tiếp ➡
Vãn Gia ngồi ở ghế phó lái, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một lát, ngắm nhìn cảnh đêm, bỗng nhiên WeChat của cô có động tĩnh.
『 Tớ nghĩ kỹ rồi, cục tức này tớ không thể nào nuốt trôi xuống được 』 Cảm xúc lúc này của Lư Đồng đang vô cùng kích động, cảm giác phẫn nộ cũng sắp tràn ra từng con chữ trên màn hình.
Lát sau cô ấy lại gửi tới mấy tin nhắn âm thanh, còn đánh dấu đỏ, như là gấp đến mức muốn lập tức biểu lộ thứ gì đó ra ngoài.
Nhìn màn hình tin nhắn kia, Vãn Gia có chút do dự, đang muốn đi tìm tai nghe đặt trong túi xách, bỗng nhiên tài xế phanh gấp, điện thoại di động đang yên vị trong lòng bàn tay lập tức trượt xuống dọc theo cẳng chân cô.
Màn hình đại khái là bị va chạm đến nơi nào đó, giọng nói của Lư Đồng nhanh chóng vang lên ngay bên tai tất cả mọi người trong xe “Không bằng cậu tìm một người nam nhân nào đó kết hôn đi, thử phản kháng một lần xem, bức tên vương bát đản kia tức chết mới hả dạ
Tích một tiếng, đoạn hội thoại này cũng đã phát xong, động tác Vãn Gia thành thục nhanh chóng nhặt điện thoại lên.
Trái tim trong lồng ngực cô đập thình thịch đến lợi hại, cô theo bản năng mà liếc mắt một cái nhìn nhìn về phía kính chiếu hậu, cả người thoáng cứng đờ.
Quả thực là vô cùng xấu hổ, trong thâm tâm Vãn Gia âm thầm khấn nguyện thần may mắn có thể cứu thoát mình ra khỏi tình huống này, nhưng ở một khắc nhìn về phía mặt gương phẳng kia, ánh mắt cô trực tiếp đối diện với ánh mắt của Chúc Ngộ Thanh ngồi ở hàng ghế saụ
Thay vì nói vô tình đụng phải, càng giống như là bị tầm mắt của anh bắt được.
Chỉ trong một một khoảnh khắc đó, Vãn Gia theo bản năng liền tránh né.
Tư thế nãy giờ của Chúc Ngộ Thanh vẫn không hề thay đổi, cô hỏi tài xế “Có chuyện gì thế?”
Tài xế đánh tay lái sang một bên “Tổng giám đốc Chúc, phía trước có xảy ra một chút sự cố.”
Trên đường xảy ra tai nạn, thoạt nhìn có chút nghiêm trọng, may mắn phía sau không có xe, nếu không khó mà nói có thể tạo thành tai nạn liên hoàn hay không.
Dưới tình huống này bọn họ cũng không định tiếp tục truy cứu, hai người chủ xe kia lập tức đẩy cửa bước xuống xe, không kịp chỉ trích lẫn nhau, hai người bọn họ đều khẩn trương nhìn phía về phía đuôi của chiếc xe.
“Đi xem thử đi.”
Chúc Ngộ Thanh nói, tài xế nghe vậy thì đổ xe vào lề rồi đi xuống.
Bên trong xe chỉ còn một đôi nam nữ.
“Cô có sao không?” Chúc Ngộ Thanh hỏi.
“Không có việc gì.” Vãn Gia lắc đầu, không dám quay lại phía sau lần nào nữa.
Tài xế vô cùng chuyên nghiệp, tự động che chắn những động tĩnh nằm ngoài công việc, nhưng chỉ một cái liếc mắt vừa rồi làm cho cô xấu hổ không thôi.
Muốn nói là không nghe thấy, nhiều ít cũng có chút lừa mình dối người.
Nhưng nếu thật sự nghe thấy tất cả rõ ràng, liệu họ sẽ nghĩ cô là người như thế nào đây?
Dù sao mọi việc cũng không khó đoán, thông qua giọng nói kia là có thể đoán ra nhân vật có liên quan là Phan Phùng Khải.
Vãn Gia chân tay nhanh chóng, ở trong túi tìm được tai nghe, nhanh chóng cắm vào điện thoại di động.
Cả người cô đều cảm thấy vô cùng chột dạ, dù làm gì cũng như cảm thấy đối phương đang nhìn chằm chằm về phía mình, làm cho cô như đứng trên đống lửa, như ngồi trong đống than.
Thương hiệu xe Pullman có tính an toàn rất cao, chế độ giảm xóc thì càng không thể chê, tài xế vừa phanh gấp nhưng cô ngồi ở ghế phó lái chỉ cảm thấy có chút lảo đảo, bên ngoài khó nói được có trầy xước chỗ nào hay không.
Tài xế khẩn trương ra bên ngoài xem xét tình hình, anh ta mở đèn pin lên chiếu sáng một góc nào đó trên xe, hai vị xe chủ kia cũng khom lưng đứng ở bên cạnh, khuôn mặt bất an, hẳn là sợ hãi khoản tiền bồi thường kếch xù.
⬅ Trước Tiếp ➡