⬅ Trước Tiếp ➡
Còn có hương rượu mà anh mang về từ bữa tiệc, một mùi rượu làm say lòng người.
Hô hấp Vãn Gia dừng lại một lúc, cô mất rất lâu mới tìm lại được thanh âm của mình “Chuyện này… vì cái gì?”
“Trong nhà vẫn luôn thúc giục tôi kết hôn, tôi đã không thể lấy lý do trì hoãn thêm nữa, nguyên nhân này nghe quá hợp lý đúng không?”
“Nhưng……” Nếu như muốn kết hôn, hẳn là có rất nhiều đối tượng kết hôn xếp hàng để anh chọn lựa, tại sao anh lại chọn cô?
“Ánh mắt của lão gia tử vẫn luôn rất tốt, em là hậu bối mà ông ấy khen ngợi nhiều nhất.” Chúc Ngộ Thanh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt vô cùng thâm thúy làm người khác khó có đọc hiểu được “Còn có…hiện giờ tuổi tôi cũng không còn nhỏ, xác thật cũng muốn có một gia đình của riêng mình…… có lẽ em cũng đang có ý định kết hôn, nếu em đã không bài xích tôi, chúng ta có thể thử xem.”
Vãn Gia lâm vào trầm mặc thật lâụ
Cô có chút không phản ứng kịp với tình hình hiện tại, hoàn toàn là mơ màng hồ đồ, không biết nên phản ứng như thế nào mới phải.
Một trận âm thanh đang dần tới gần, là có người dắt chó đi dạo ngang qua đây, một đầu tóc đen ngoảnh lại về phía bọn họ, đánh giá cặp đôi nam nữ trẻ tuổi này.
Giằng co một trận, Chúc Ngộ Thanh ho nhẹ một tiếng “Tôi không có ý tứ mạo phạm em, nhưng em hẳn là biết tôi và Phùng Khải, quan hệ cũng không tốt lắm.”
Khi nói lời này trên mặt anh không có biến hóa gì quá lớn, bàn tay dán sát mép quần hơi hơi cuộn lên, sau lại lui lui ra sau một chút “Em đi về trước đi, chậm rãi suy nghĩ kỹ rồi hẳn trả lời tôi.”
Vãn Gia như người ở trong mộng mới tỉnh lại, móng tay cái bóp vào chặt lòng bàn tay, hốt hoảng mà đi vào trong bóng đêm, dáng vẻ cô giống như đang chạy trốn.
Tay chân cô lúc này hoàn toàn vô lực, mọi suy nghĩ đều trở thành một đống hồ nhão, chờ đến khi về đến nhà, sức lực cả người cô giống như đều bị rút cạn.
Cả người cô nằm dài trên ghế sofa, cô sờ sờ cái trán, lúc lạnh lúc nóng, dường như ngay cả cảm quan cũng lệch khỏi vị trí ban đầụ
Cô thất thần mà ngồi một lát, một lúc sau lại mở túi ra.
Chỉ là cô vừa mới mở di động ra, một loạt thông báo tin nhắn đã chiếm đầy màn hình, còn có mấy cuộc gọi nhỡ, đây đều là những cuộc gọi mà cô vốn dĩ không muốn nghe máy.
Khi mở đến giao diện WeChat, số lượng những tin chưa xem nhiều nhất vẫn là đến từ Lư Đồng.
Bởi vì hồi lâu cô vẫn chưa trả lời tin nhắn, cô ấy còn gọi tới vô số cuộc điện thoại.
Phụ nữ Kinh Bắc, tính tình thẳng thắn, táo bạo lại trượng nghĩa, logic kỳ lạ, đem tình yêu trong hiện thực trở thành cuộc chiến tình yêu trong phim ảnh, sinh ra một loại cảm giác kinh thiên động địa.
Lư Đồng đưa ra từng điều luận chứng, nhận định Phan Phùng Khải xác thực là có cảm tình với Vãn Gia.
Nếu bây giờ cô có thể nhanh chóng tìm người khác kết hôn, đối với Phan Phùng Khải mà nói đây là cách trả thù tốt nhất, có thể đánh anh ta đến trở tay không kịp.
Trách không được đột nhiên lại thay thế Phan Phùng Khải nói chuyện, nguyên lai sau lưng là có một cái ý niệm như vậy.
Điều này càng làm người khác nghẹn lời hơn, làm cho người ta dù có hiểu lầm cũng không thể nào giải thích được.
Những chuyện ngày hôm nay trải qua có thể nói là quá nhiều, Vãn Gia có chút mỏi mệt, cô cố gắng gượng thêm một lát, tiếp tục lướt xem những tin nhắn khác.
Từng tin nhắn qua đi, gân xanh trên trán cô dần nổi lên, thân thể giống như bị ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào, lại giống như bản thân cô đang bị nướng trên lò than.
Trước mặt cô là bức ảnh mà Chúc Như Mạn gửi qua.
⬅ Trước Tiếp ➡