⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lập tức co quắp lên, những quyển sách đang ôm trong lòng ngực cũng nóng lên như bếp lò, nhưng đồng thời gót chân lại nhẹ nhõm vô cùng, nhẹ đến mức cả người như là một chiếc khinh khí cầu được buộc bằng một sợi dây mỏng, chỉ cần thả lỏng là ngay lập tức có thể bay lên trời.
Vẫn là anh ta lên tiếng phá vỡ tình trạng xấu hổ hiện tại “Những người bạn gái trước kia của anh anh kêu gì các cô ấy đều làm theo, nghe nói em là người ở tỉnh Tô nhỉ, chẳng lẽ tiếng của người Ngô không có cách xưng hô “anh” sao?”
Lời này rõ ràng là mang đậm khıêu khích, cô có thể cảm giác được ánh mắt của anh ta dừng trên người mình, cô cảm thấy mặt mình nóng lên, hai tai đỏ bừng.
Một tiếng “anh” này cuối cùng cô cũng không có đủ dũng khí hô lên, bởi vì rất mất mặt, cũng bởi vì thời gian hai người quen biết nhau còn chưa đến một tháng.
Sau này cô đã biết, anh ta cùng mình ở bên nhau, đều là cố ý làm cho Thang Vũ xem.
Cảnh trong mơ lại chuyển tiếp, cô ở thư viện ôn tập, chỉ là vừa xoay đi lấy nước một lúc, trở về thì phát hiện sách đều bị người ta quăn rơi đầy đất.
Trên mặt đất vô cùng hỗn độn, làm cho cô nghĩ đến mấy năm trước trong gian phòng học kia, bàn ghế của mình ngồi cũng bị đẩy ngã, văn phòng phẩm, sách giáo khoa cũng bị ai đó vứt rơi đầy đất.
Khi cô một mình nhặt lại tất cả đồ vật, cả phòng học đều là những bạn học đã sớm chiều ở chung, trong mắt chỉ có vui cười hoặc lạnh nhạt.
Mà những cuộc trêu đùa kia, người khởi xướng phía sau, tất cả đều là Thang Vũ.
Vãn Gia bị điện thoại đánh thức.
Người gọi đến rất chấp nhất, gọi hết cuộc gọi này lại đến cuộc gọi khác.
Sau khi người nhận bắt máy, giọng nói của Lư Đồng lập tức vang lên “Cậu có biết vừa rồi tớ gặp ai hay không?”
“Ai?”
“Thang Vũ ”
Hai chữ này thật là âm hồn không tan, làm người ta vừa nghe thấy đã mệt mỏi, Vãn Gia ngồi dậy, đi tới phòng bếp nấu nước.
Trong điện thoại, Lư Đồng vẫn còn đang thao thao bất tuyệt.
Trong lời nói của cô ấy rất kích động, cảm xúc còn nhiều hơn cả nội dung, cũng may đầu đuôi ngọn nguồn cũng không quá mức phức tạp.
Là Thang Vũ đột nhiên thêm WeChat của cô ấy, sau khi cùng cô ấy trò chuyện ôn lại hồi ức một thời gian lại bắt đầu nói bóng nói gió hỏi về Vãn Gia, còn hướng về phía cô ấy muốn xin WeChat của Vãn Gia.
Vãn Gia nấu nước xong liền trở về lại phòng khách, ngồi xuống, sau đó nói thẳng “Cho cô ta đi.”
“Đừng mà, tớ mới không tin cô ta chỉ nghĩ cùng cậu ôn chuyện, hay là tớ từ chối nhé? Bịa đại là khoảng thời gian trước hai chúng ta xảy ra mâu thuẫn, đã xóa kết bạn lẫn nhaụ” So với Vãn Gia dứt khoát, Lư Đồng vẫn còn đang chần chờ.
“Không sao, cứ cho cô ta đi.”
Lư Đồng buồn bực “Lâu rồi đâu có liên lạc, đột nhiên cô ta muốn tìm cậu làm gì chứ?”
Giác quan thứ sáu của phụ nữ làm cho cô ấy luôn có cảm giác chuyện này sẽ không đơn giản như vậy.
Vãn Gia đong đưa gói thuốc cảm mạo trên tay “Phan Phùng Khải lúc này đang đi công tác, hẳn là chủ yếu đi gặp Thang Vũ.”
Lư Đồng sợ ngây người, mắng to một tiếng “Họ Phan có phải hay không…… Điên rồi?” Dính vào ai không dính, lại cố tình muốn cùng Thang Vũ nối lại quan hệ
Vãn Gia xé mở miệng gói thuốc, bỏ thuốc vào ly nước để pha thuốc rồi nhìn chằm chằm ly nước đang bốc lên sương mù, tâm trạng cô cứ thơ thẩn như thế một hồi lâụ
“Người bạn tốt” Thang Vũ này đừng có xuất hiện thì càng tốt, khi Vãn Gia đang uống ly thuốc nước vừa mới pha xong kia, vừa mở điện thoại lên đập vào mắt là tin nhắn mà Phan Phùng Khải vừa mới gửi tới.
Là mấy bức ảnh chụp váy lễ phục, lụa mỏng cùng ren đều có, đủ kiểu dạng đủ màu sắc, muốn thanh lịch hay diêm dúa đều có tất.
⬅ Trước Tiếp ➡