Một tay cậu ta kéo quần bên hông xuống, buông bỏ hết thảy ràng buộc với Giang Thu. Cô lảo đảo ngã xuống thảm trải sàn.
Lâm Trạch đi chân trần, côn ŧᏂịŧ sưng đau dựng lên rất cao, gân xanh uốn lượn trên cán gậy, hai túi trứng phồng to rủ xuống dưới.
Cậu ta vớt Giang Thu yếu ớt không còn sức lên, hai tay khiêng ngược cô lên bả vai rắn chắc nảy nở, bước về phía cửa lớn. Giang Thu đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, lúc tỉnh táo trở lại chỉ thấp cặp mông căng mẩy của cậu ta, chân dài sải bước về phía sau lưng cô. Cơ thịt cứng rắn và xương vai gồ lên của cậu ta làm bụng cô cộm phát đau.
Cô đá loạn cẳng chân, hai tay nắm chặt đánh lung tung vào tấm lưng dày rộng của Lâm Trạch: “Tên khốn!” Cô giãy dụa muốn xuống nhưng quá cao. Độ cao này làm cô choáng váng buồn nôn.
Chát!
Lại một âm thanh giòn giã vang lên. Lần này còn đánh mạnh hơn nhiều so với lần trước. Cặp mông trắng loáng của Giang Thu lập tức ửng thành một mảng đỏ. Khe huyệt cũng bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ phun ra nước. Giang Thu sợ hãi không dám nhúc nhích thêm, ngoan ngoãn nằm nhoài trên bả vai, hai chân thon nhỏ buông xuống, mũi chân liên tục đụng vào cơ thể cậu ta theo nhịp bước chân.
Lâm Trạch “vỗ về” xong người phía trên, bước nhanh về phía cửa đã được mở khóa. Đến khi trở về trước ghế sô pha, sức nhẫn nại đã đến cực hạn, cậu ta nhanh chóng lật người cô lại, tách hai chân cô gác lên eo mình, ôm cô mặt đối mặt, còn mình đặt mông lên ghế sô pha mềm.
Cậu ta tựa vào lưng ghế sô pha, nhìn Giang Thu đang ngồi lên chân mình rưng rưng sắp khóc, vẻ mặt trầm mặc khác hẳn ngày thường. Cơ quan sinh dục nóng bỏng trần trụi của hai người kề sát nhau, nửa người trên lại cách thật xa. Cô ngồi trên côn ŧᏂịŧ nóng hầm hập của Lâm Trạch run lẩy bẩy.
“Nghe Tưởng Viện Viện nói cậu muốn trả tiền tôi?” Lâm Tranh thong thả mở miệng.
“Tôi trả cậu rồi! Ở trong túi vừa nãy.” Giang Thu vẫn còn đang phẫn nộ, lập tức mở miệng rũ sạch món nợ.
“Sòng phẳng với tôi như vậy à?” Cậu ta châm chọc. Ngón tay dài nhấc chiếc túi bị đè bẹp lên, đổ ra bên trong có vài tờ tiền mặt và một hộp quà được bọc rất tinh tế. Cậu ta lật qua lại, sờ đến một đồng xu lạnh lẽo.
Cô gái nhỏ trên đùi trừng mắt với cậu ta đầy oan ức. Cậu ta nhớ lần trước trên xe buýt, cô đỏ mặt nói với cậu ta: “Tôi hứa sẽ trả lại cho cậu.”
Cậu ta nhếch miệng, tâm trạng khoan khoái: “Nghe lời thì sẽ không đánh mông cậu nữa.” Cậu ta lại đưa ra cam kết bâng quơ, cô sợ bị lừa thêm lần nữa, thế nhưng chỉ có thể sợ hãi gật đầu.
“Còn quậy nữa sẽ làm ồn đến người dưới lầu. Người khác sẽ nhìn thấy cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ dâʍ đãиɠ của cậu.” Lỗ tai Giang Thu nghe không lọt những chữ này, cô cam chịu nhắm chặt mắt.
Cậu ta đặt mấy tờ tiền sang một bên, cầm lấy đồng tiền xu này – món nợ mà cậu ta vừa thu lại được, đặt ở rãnh ngực cô gái nhỏ, ra lệnh: “Lấy tay tự nâng vú mình lên.”
Cô cắn chặt môi làm theo.
“Hai tay siết vào giữa, kẹp chặt.” Đây là mệnh lệnh thứ hai. Cô vẫn nghe lời làm theo. Đồng tiền xu được hai bầu thịt ngực no đủ kẹp giữa, cảm giác thật lạnh.
“Kẹp cho chặt. Bé ngoan, nếu làm rơi mất thì tôi sẽ gọi bọn họ đến đây chiêm ngưỡng ngay lập tức.” Cô bị hạ nhục khóc thành tiếng, đời này chưa từng gặp loại chuyện bạo lực dâʍ ɭσạи cỡ này.
Lâm Trạch duỗi ngón tay thon dài ra, đầu ngón tay trượt từ chân ngực cô xuống rốn tròn đáng yêu. Cậu ta cảm nhận được cô hơi run rẩy, nước mắt rơi xuống lạch cạch, lăn xuống bụng cậu ta.
“Mông nhỏ cũng tự mình nhếch lên.” Lâm Trạch đỡ gốc rễ tráng kiện ngước mắt ra hiệu.
“Không được…” Giang Thu bật khóc nức nở.
Lâm Trạch trầm mặc, cầm điện thoại di động đặt bên cạnh lên mở khóa, mở đến nhóm trò chuyện, nhấn nút voice lên tiếng: “Các cậu đến…”
Giang Thu hoảng hồn, vội vàng cầu xin cậu ta: “Tôi làm, tôi làm. Cậu đừng như vậy.” Lâm Trạch nhìn dáng vẻ hoảng loạn của cô, tay đang nâng ngực định bỏ xuống ngăn cản cậu ta, cậu ta liền nhắc nhở: “Vú cũng phải kẹp chặt, nếu không kết quả sẽ giống nhau.”
Cô lại vội vàng ổn định, kẹp chặt đồng xu.
“Nhếch mông lên sau đó sáp đến đây.” Lâm Trạch lặp lại mệnh lệnh vừa nãy một lần nữa. Người trên đùi không ngừng khóc rấm rứt, cố gắng chống đầu gối lên bề mặt ghế sô pha, đùi chậm rãi nhếch lên.
“Nhếch cao thêm nữa. Tới gần đây.”
Cô nghe lời quỳ thẳng, đầu gối lún sâu vào trong ghế sô pha, cẳng chân và bắp đùi xếp thành góc 90 độ tiêu chuẩn, nhích từng chút một đến chỗ nam sinh lười nhác đang dựa vào lưng ghế. Da thịt non mềm cọ phải đệm sô pha thô ráp có chút đau.
Lâm Trạch dường như có kiên nhẫn vô hạn với việc hành hạ Giang Thu. Cậu ta nhấc lớp váy nhăn nheo lên, thong dong nhắm thẳng ©ôи ŧɧịŧ mình vào gần miệng huyệt đang nhỏ giọt, nheo mắt lại, nhấn hủy nút lệnh gửi, tắt màn hình ném điện thoại di động sang một bên.
“Tốt rồi, ngồi đi.”