Tiếp ➡

"Cứu mạng... Đừng... Cầu xin anh..."
Quy đầu cực lớn thâm nhập vào chỗ sâu nhất của âm đ o, tầng tầng nếp uốn bị căng ra, cảm giác trướng đầu chạy một đường từ sống lưng lên đến não, Kiều Kiểu ngẩng đầu làm lộ cần cổ tuyết trắng rồi phát ra tiếng thét chói tai.
Đôi tay người đàn ông nắm eo thon của cô, nửa người dưới mạnh mẽ đâm tới, dương v t đâm từng cái vào hoa huy t của Kiều Kiều, cắm sâu vào rồi lại rút ra theo tiết tấu, người đàn ông thậm chí còn nâng một chân của Kiều Kiều lên treo ở trên bàn, đem hoa huy t đáng thương hề hề đang chịu nỗi khổ chà đạp bại lộ dưới ánh đèn sáng ngời.
Ưm... ngoan ngoãn yên tĩnh một chút, tôi sẽ chăm sóc em thật tốt, người đàn ông có được cơ hình thang một kiểu cơ của đàn ông sau khi tập luyện và cơ bắp phát triển, dáng người cân xứng, mạnh mẽ, một chút cũng sẽ không làm người khác có cảm giác quá khoa trương, người đàn ông cắn một bên vành tai của Kiều Kiều, nói những lời nói dâm đãng, một bên đâm sâu vào, khoái cảm mãnh liệt đến nỗi mồ hôi rơi xuống "Oh... thật chặt...". Truyện mới cập nhật
"Tha cho tôi đi... tôi sắp không được rồi...."
Khóe mắt của Kiều Kiều nổi lên vết đỏ ửng nhàn nhạt, cô rên rỉ một tiếng, sau đó thân thể bỗng nhiên giật một chút, quy đầu của người đàn ông lập tức chạm tới điểm mẫn cảm ở cửa tử cung, Kiều Kiều căn bản chịu không chịu nổi, đột nhiên xoắn chặt dương v t vẫn đang "mở rộng đất đai" của người đàn ông kia, thân thể hắn cũng run lên, sau đó thế nhưng lại ngừng lại bên trong thân thể Kiều Kiềụ
Nhiếp ảnh gia bên cạnh bỗng nhiên kêu lên "Cut..."
Ừm? Thế nào? Kiều Kiều không hiểu nguyên nhân mở to mắt, một giây sau cô từ trong nhân vật "nữ sinh đang bị cưỡng gian" thoát ly ra tới, giơ tay lau một chút nước mắt mình vừa chảy ra, hai chân vẫn duy trì động tác mở rộng kỳ lạ, nhìn về phía nhiếp ảnh gia và người đàn ông, "Không đúng chỗ nào sao?"
Khuôn mặt người đàn ông đen như đáy nồi, anh ta im lặng không lên tiếng, rút khỏi thân thể Kiều Kiều, cởi "áo mưa" ra rồi ném xuống.
Nhiếp ảnh gia mỉm cười nói "Anh ta bắn".
Tần Thụy Thành tức giận quay đầu lại nói "Câm miệng, chờ tôi 10 phút".
Câu này khiến Kiều Kiều không kiềm chế nữa, "Phốc" cô cười, nhũ hoa nhỏ mềm mại trước ngực run rẩy không ngừng, có thể nhìn ra được cô thật sự vui vẻ, "Trời ơi... Tần Thụy Thành, chuyện này có thể làm em cười một năm. Ha ha ha ha, em cũng không biết mình lợi hại như thế... Ha ha ha".
Cô vừa cười vừa tiếp nhận thảm lông trợ lý đưa qua, đắp lên người, không che giấu nổi biểu tình đắc ý.
Dù sao ở trong nghề này, Tần Thụy Thành cũng rất nổi tiếng, hình ảnh của anh rất có tính xâm lược, không dám nói đã "làm" với bao nhiêu cô nhưng bản thân xem như đã chiến qua trăm trận, tuyệt đối vô cùng chuyên nghiệp, hôm nay ở chỗ Kiều Kiều lại bắn "ngoài kế hoạch", nói ra xác thực là một việc đáng để Kiều Kiều kiêu ngạo.
"Kiều Kiều " Tần Thụy Thành nghiến răng nghiến lợi kêu tên cô, anh ta đi tới, một phen túm lấy thảm lông trên người Kiều Kiều, tách đùi của cô ra, làm bộ muốn cắm vào một lần nữa.
Kiều Kiều cười đến thở hổn hển, dùng bàn tay vô lực mà đẩy anh ta ra "Đừng đừng, anh đã mềm rồi, không cắm vào được".


Tiếp ➡