Chương 17
Nơi ở của Kiều Kiều là lầu 20, không biết tại sao những người thường xuyên lui tới nơi này hôm nay lại không có ai. Kiều Kiều liền thả lỏng người, cô thậm chí còn nhâm nhi câu hát. Kiều Kiều không phải không có giọng hát, chỉ là âm vực của cô hẹp nên không thể lên cao và cũng không thể hạ xuống thấp được. Khi cùng bạn bè đi hát KTV, Kiều Kiều luôn bị cười nhạo nhưng cô thực sự rất thích ca hát.
Cô vừa nhâm nhi câu hát vừa nhìn thang máy chuyển từ tầng trệt lên trên. Cô ưỡn ngực trước gương thang máy và tưởng tượng mình đang cầm micro mà hát, hát đến âm cao tám độ, đến khi hạ thấp giọng liền điều khiển giọng nói.
Cô tự do đặt âm thanh mà không thèm để ý, hát xong còn làm ra tư thế khom lưng như chào khán giả, thang máy "đinh" một tiếng dừng ở tầng 10, Kiều Kiều vẫn còn giữ nguyên tư thế khom lưng không nhúc nhích. Cô nhìn theo hướng của mình thì đột nhiên thấy xuất hiện một đôi giày da.
Kiều Kiều cảm giác toàn thân mình như bị ai đó thiêu đốt.
Ngưng hoạt động một vài giây, Kiều Kiều vội vàng làm ra tư thế mình đang ngồi xổm xuống để buộc dây giày nhưng kết quả lại làm cô xấu hổ và giận dữ khi phát hiện bản thân mình hôm nay đi đôi giày ủng che mấy ngón chân. Cô không còn cách nào khác là phải làm ra tư thế đang kéo ống quần.
Đối phương bước tới đứng ở bên cạnh Kiều Kiều, sau đó duỗi tay bấm thang máy dừng ở tầng trệt và không quan tâm đến thái độ quẫn bách của cô.
Người này thật phong độ....
Trong lòng Kiều Kiều yên lặng suy nghĩ, sau đó lại duỗi tay đem áo choàng che hết nửa khuôn mặt của mình.
Nhưng đối phương cũng không thèm quan tâm hay quay đầu lại nhìn cô, anh ta chỉ đứng yên và không có động tác nào..Kiều Kiều bắt đầu tò mò mà nhìn anh ta, cô bắt đầu nhìn trong kính thang máy trộm liếc anh ta thì phát hiện anh ta trông rất quen.
Kiều Kiều cau mày suy nghĩ xem mình đã gặp anh ta ở đâu nhưng chợt giật mình phát hiện trong studio hôm đó Tần Thụy Thành quay chụp có sự xuất hiện người đàn ông này.
Hình như là Chu Viễn Xuyên, mong là cô không nhớ sai.
Kiều Kiều lại lén nhìn anh ta từ trên xuống dưới, chính xác, đúng là anh ta, lúc đó cách khá xa nên cô không thấy rõ lắm nhưng bây giờ nhìn từ trên xuống dưới thì xác thực đúng là anh ta. Ngày hôm đó, anh ta mặc chiếc áo khoác đen nhìn giống như sinh viên thời dân quốc loạn lạc nhưng hôm nay lại thay đổi mặc một thân hiện đại, cô thiếu chút nữa không nhận ra.
Cô nhìn cẩn thận trong gương phản chiếu của thang mái để ngắm Chu Viễn Xuyên. Ánh mắt của cô thật sự quá mãnh liệt, Chu Viên Xuyên có muốn giả vờ như không thấy cũng không được. Vậy nên anh ta liền hơi hơi nghiêng đầu và bắt gặp trực tiếp được ánh mắt mãnh liệt của Kiều Kiềụ
Kiều Kiều lại tiếp tục giở trò cũ ra, cô nhanh chóng chuyển hướng nhìn lên trần thang máy. Chu Viễn Xuyên cười khẽ, anh đã sớm nhìn ra động tác của Kiều Kiều nhưng Kiều Kiều giả vờ không có quan hệ gì nên anh cũng chỉ xem cô là người qua đường. Anh cười cười rồi cho qua, từ trước cho đến nay, anh luôn luôn đối xử ôn hòa đối với người xung quanh.
Sau đó, Kiều Kiều liền không kiêng dè gì mà tiếp tục đánh giá anh.