Chương 19
cô, trông rất quyến rũ.
Môi trên của cô hơi vểnh lên, giống như một cánh hoa tròn trịa.
Tất nhiên vẻ bề ngoài là của cha mẹ cho, chẳng tính là gì.
Năng lực nghiệp vụ của cô hoàn toàn không thua ngoại hình, thậm chí bởi vì tướng mạo và giới tính, cô càng phải bỏ ra nhiều hơn so với đàn ông mới có thể nhận được sự công nhận của người khác.
Không biết có nên cảm ơn nền giáo dục bắt buộc chín năm của Tổ quốc hay không.
Môn toán của cô ở trường đại học Pháp quả thật là trình độ không phải dạng vừa.
Mấy cậu thanh niên ra nước ngoài cùng đợt với cô, ở nước ngoài tiêu tiền như nước, trốn học chơi game không biết ngày đêm, thấy cô nói tiếng Pháp sẽ cười nhạo cô phát âm kém, Chung Hi cũng chẳng thèm nhìn đến bọn họ.
Tỷ lệ tốt nghiệp của người nước ngoài trong chuyên ngành của cô rất thấp, nhưng cô đã dùng thành tích xếp thứ ba mà tốt nghiệp.
Cô nghĩ mãi cũng không thể hiểu nổi, một cô gái như cô, nhìn thấy một cô gái đẹp ở công ty còn không nhịn được mà nói chuyện nhẹ nhàng.
Còn cái thái độ của Giang Khác Chi đối với vẻ đẹp chết người của cô thì lại là ý gì chứ?
Tính ra, nếu như lúc đầu Giang Khác Chi bình thường một chút thì cô cũng chỉ coi anh ta là một tảng băng mang vẻ đẹp trai đáng được tán thưởng mà thôi.
Thêm nữa là trước nay Chung Hi cũng chẳng muốn chủ động theo đuổi bất kỳ người đàn ông nào, cho nên chút sự tán thưởng kia cũng không có ý nghĩa thực sự.
Nhưng hiện tại, người đàn ông này lại vô duyên vô cơ trốn tránh cô, vậy thì lại khác, điều này đã hoàn toàn khơi dậy sự tò mò và thách thức sự ham muốn đáng chết của cô.
Đặc biệt là khi bị bắt buộc sống chung trên một hòn đảo, bỏ qua cái thái độ của anh ta thì thậm chí anh ta còn là một người rất đáng tin cậy đó chứ.
Phiền quá đi.
Chung Hi tắm rửa xong, chân vẫn còn đứng trong nước, vừa bực bội bất bình vừa đi về phía chiếc lềụ Đột nhiên có cảm giác nhồn nhột từ ngón chân truyền đến.
Cô cho rằng đó là một thứ gì đó đáng sợ lắm, vừa cúi đầu nhìn hoá ra là một con cua.
Sau khi thỏa mãn về tình dục, theo lý thì sự thèm ăn đáng lẽ ra không tăng lên mới đúng.
Cô nhìn về phía khu rừng, người đàn ông đó vẫn chưa quay lại.
Cô ngồi xổm xuống, con cua tròn trịa mập mạp, cho dù được vỏ cứng bao bọc, nhưng dường như vẫn có thể nhìn thấy đầy ắp trứng bên trong.
Cô lặng lẽ nuốt nước bọt, bắt đầu vắt óc suy nghĩ.
nannan– Giang Khác Chi để lại con dao quân đội của Thụy Sĩ lại cho Chung Hi, trên đường đều dùng con dao nhỏ khắc kí hiệu lên trên cây, điện thoại không chút tín hiệu, nhưng vẫn có thể dùng la bàn, anh luôn đi về phía đông của khu rừng.
Cây trong rừng vừa cao vừa rối, càng đi sâu vào trong lâu lâu lại nghe thấy tiếng chim kêu thảm thiết trên đỉnh đầu, anh càng cảm thấy không đưa Chung Hi đi là một lựa chọn đúng đắn.
Hành động của Giang Khác Chi đã hết sức cẩn thận nhưng vẫn bị mấy cành cây chìa ra đâm vào.
Anh đã đi hơn một tiếng mà vẫn chưa thể đi ra khỏi rừng cây đó.
Tối qua, bởi vì môi trường xung quanh và cả một số nguyên nhân từ con người, Giang Khác Chi căn bản không hề ngủ, dù là một giấc ngủ ngắn cũng không