Chương 18
sao có thể làm cho cháu tốn nhiều tiền như vậy, tiền của cháu cũng không phải tự nhiên mà có, không phải kiếm rất vất vả hay sao?" Vương Thu Dung nghe Quý Văn Nghiêu nói thế thì tâm tình cực kỳ tốt.
Đồng thời cũng nghĩ, cho dù là cậu là con rể Vương Thu Tĩnh thì thế nào, nếu Quý Văn Nghiêu có thể xem mình giống mẹ ruột, vậy thì về sau mình cũng được cậu ta hiếu kính tặng quà rồi Trong đầu có ý nghĩ này vì vậy Vương Thu Dung đối với Quý Văn Nghiêu càng nhiệt tình.
"Nào có tốn kém, đều là người khác cho, nhưng đồ rất tốt, cháu chỉ bớt đi chút thời gian của mình mang quà đến cho bác mà thôi." Quý Văn Nghiêu tạo cho mình nhiều cơ hội đến Nhà họ Phó hơn.
Vương Thu Tĩnh liếc mắt nhìn con gái của mình, tại sao lại như vậy?
Con rể đối với mình còn chưa thân thiết như thế, bà mới là mẹ vợ thật sự của Quý Văn Nghiêu đó Dương Quân cũng không hiểu chuyện gì, quen nhau ba tháng nay, cô tự thấy Quý Văn Nghiêu khôngphải là người nhiệt tình, nhưng tại sao vừa đến nhà dì Hai lại thay đổi hoàn toàn như vậy, chẳng lẽ thậtsự hợp ý với dì Hai?
Ăn cơm xong, Quý Văn Nghiêu cùng Vương Thu Dung mẹ con ba người nói chuyện vô cùng náo nhiệt, bất quá vừa ăn cơm xong Vương Thu Tĩnh không ở lại ngồi một chút, nói thẳng trong nhà còn có việc phải đi về, Quý Văn Nghiêu cũng không nói gì, đứng lên đưa bọn họ trở về.
Mọi người trong Nhà họ Phó chậm rãi đưa họ xuống lầu, ánh mắt cực kỳ hâm mộ nhìn người nhà họ Dương ngồi trên xe từ từ rời đi, Vương Thu Dung thở dài "Số mệnh con người thật đúng là khó đoán mà, bình thường thấy con nhóc Dương Quân kia tâm cao khí ngạo, không nghĩ tới lại có mệnh bà chủ giàu có." "Mẹ, bây giờ mọi chuyện còn quá sớm để nói trước, ai biết được sau này sẽ ra sao, con thấy Văn Nghiêuthân thiết với mẹ hơn cả dì con nữa, gặp lúc có chuyện cũng không cần nhờ nhà họ Dương làm gì, cứ tìm thẳng Văn Nghiêu nhờ là được."Phó Lệ Giai nhìn ra cửa nói.
Vương Thu Dung nghe thế liền vui vẻ "Đúng vậy, Văn Nghiêu rất hợp ý với mẹ, các con không thấy sắc mặt vừa rồi của dì, vốn hôm nay là tới khoe khoang, không nghĩ tới lại không có được chút lợi ích gì " Mọi người nói cười một hồi, còn LâmAn Nhàn ở trong phòng, nhìn một đỗng chén dĩa trên bàn ăn màphát sầu, nhưng cũng chỉ biết thở dài sắn tay áo thu dọn.
một chốc sau Phó Minh Hạo đến giúp.
"Em nghỉ một lát đi, để anh thu dọn là được rồi." Lâm An Nhàn cười lắc lắc đầu "Mẹ anh không thích anh vào phòng bếp đâu, anh cứ giúp em đem đồ đạc cất vào tủ là được rồi." Phó Minh Hạo nhỏ giọng nói "Vậy chút nữa để anh massage cho em." "anh hôm nay không đi làm cũng không có việc gì cần giải quyết sao?" "không có việc gì, ngày mai đi công tác, quản lí bình thường không thể nào quản hết được công viêc bên này của bọn anh, miễn không làm gì quá đáng là được, công việc là quan trọng nhất." "Ngày mai anh lại đi, vậy đi lâu không?" Phó Minh Hạo chỉ mới vừa trở về một ngày.
"Bên kia có một siêu thị quy mô không nhỏ đồng ý làm thu vào một lượng lớn hàng hóa, anh phải đicủng cố thêm, không thể làm cho chuyến công tác này gặp trục trặc.
Nếu thành công, trích phần trăm cũng không ít, chỉ khoảng hai