Chương 20
sửng sốt, nhìn kỹ thấy Lâm An Nhàn mới có chút ngượng ngùng nói "Thực xin lỗi, hôm nay tôi vừa tới, nên chưa quen hết mọi người, cô là......" "Tôi họ Lâm, tên Lâm An Nhàn." "À, xin chào cô." "không cần khách sáo như vậy, nhà anh ở đâu thế, chờ tuyến xesố mấy?" Chờ Tôn Bằng nói địa chỉ, Lâm An Nhàn nở nụ cười " Hai chúng ta xuống cùng trạm rồi, nhưng nhà anhxa hơn nhà tôi, vậy là từ nay về sau tan tầm tôi có bạn nói chuyện rồi " Lâm An Nhàn thật cao hứng, như vậy mỗi khi có ca trực đêm cũng không cần sợ nữa.
Tôn Bằng cũng cười "Cũng được, về sau cùng nhau đi, nếu không ca đêm một mình cô đi về rất nguy hiểm." Xe đến trạm, hai người cùng bước lên xe, bởi vì mới quen nên Lâm An Nhàn cũng chỉ giới thiệu cho Tôn Bằng một chút về chuyện công việc.
Xuống xe, Tôn Bằng và Lâm An Nhàn cùng nhau đi về khu chung cư nhà cô, chào tạm biệt rồi đi về nhà.
Lâm An Nhàn vui tươi hớn hở lên nhà, chưa mở cửa đã nghe thấy tiếng cười nói từ trong nhà vọng ra, nhưng đây không phải là âm thanh lúc chơi mạt chược.
Lấy chìa khóa mở cửa vào chỉ thấy trên bàn chất đầy đồ, Vương Thu Dung cùng hai con gái trên mặt đỏ bừng, vừa thấy đã biết là cười nói rất vui vẻ.
Đóng cửa lại, Lâm An Nhàn vừa pha trà vừa hỏi "Mẹ, chuyện gì vậy, sao lại vui như vậy?" "Chị dâu đã trở về rồi à?" Lâm An Nhàn nghe tiếng ngẩng đầu lên, chỉ thấy Quý Văn Nghiêu đang đứng ở lối đi nhỏ nhìn mình cười nói Anh ta tại sao lại ở trong nhà mình?
Nhìn lại quà biếu trên bàn, Lâm An Nhàn đã hiểu được , Quý Văn Nghêu đúng là có nói sẽ đem quà biếu đến , nhưng hành động thật nhanh, ngày hôm qua mới nói xong hôm nay đã đưa đến Vì thế cô có chút không tự nhiên nói "Vâng, tôi đã về." Quý Văn Nghêu đi tới, cầm một chiếc hộp được gói bọc tinh xảo nói "Đây là bạn tôi từ nước ngoài mang về, chị dâu cứ dùng thử xem." Lâm An Nhàn tuy rằng không biết nhiều lắm về mĩ phẩm trang điểm, nhưng vẫn ngửi được hương thơm từ chiếc hộp này, rất đắt tiến mình sao có thể dùng được chứ.
"Mỹ phẩm này tốt như vậy anh nên cho Dương Quân dùng đi, tôi bình thường cũng không dùng được, rất lãng phí ." Lâm An Nhàn vội vàng xua tay.
Quý Văn Nghêu khẽ cười một tiếng "Chị dâu đã quá coi thường tôi rồi, Dương Quân tôi đương nhiên sẽ mua cho cô ấy, đây vốn là của người khác cho, chị đừng nên từ chối." "An Nhàn, Văn Nghêu có hảo tâm như vậy, cô cầm là được, tại sao lại nói như thấ?
Mau tới đây nhìn xem, hai chiếc áo này đều được làm từ tơ tằm, vừa đủ cho tôi cùng cha cô mỗi người một chiếc, không phải nói chứ, chính con mình còn chưa làm cho hai lão già này được hưởng phúc như thế này đâu " "Văn Nghêu, tàng hoa hồng này ta cũng có nghe nói qua, mất mấy trăm đồng mới mua được 1 gram, không biết phải nói cảm ơn cậu như thế nào cho phải đây." Phó Lệ Na cầm hai hộp tàng hoa hồng luyến tiếc không nỡ buông tay.
"Tôi chỉ biết là phụ nữ uống mấy thứ này rất tốt, quà đã đưa đến đây chính là một chút tấm lòng của tôi." Quý Văn Nghêu đứng ở một bên giọng nói thoải mái, ánh mắt lại đang nhìn sang Lâm An Nhàn.
Lâm An Nhàn bị Quý Văn Nghêu nhìn có chút sợ