Chương 5
đồng ý công ty tôi sẽ hỗ trợ, không bạc đãi cậu đâụ" "Quên đi, tôi không làm đâụ Chỗ cậu là làm ăn mua bán lớn tôi vào đó cũng chẳng biết gì, vẫn nên ngoan ngoãn ở phân xưởng nhỏ bé tôi thôi Đúng rồi, nghe bọn Đại Hải nói, gần đây cậu đã tìm được đối tượng rồi phải không, thế nào, có xinh đẹp không?" "Gặp mặt được hai lần, nhìn cũng không tệ." Quý Văn Nghêu nói một cách tùy ý, cô gái kia điều kiện cũng không tồi, gia cảnh tuy rằng bình thường, nhưng anh không quan tâm mấy chuyện này, chỉ cần nhân phẩm tốt là được.
"Cô ấy làm nghề gì vậy?" Đinh Triết lại hỏi.
"Giáo viên tiểu học." "Được, điều kiện không tồi Tôi nói này, tuổi cậu cũng không còn nhỏ nữa,với diện mạo, nhân phẩm, thân phận như thế, con gái còn không phải xếp hàng dài đợi cậu chọn sao?
Trẻ tuổi xinh đẹp lại có bằng cấp bây giờ ai cũng giống như ai, thấy vừa mắt thì được rồi Ba mẹ cậu ở nhà cũng đã sốt ruột, anh em cậu thì trừ mấy người đã ly hôn thì ly hôn không tính, cũng chỉ còn có mình cậu là chưa kết hôn thôi." Đinh Triết khuyên Quý Văn Nghêụ Quý Văn Nghêu cười nói "Có phải là vì kết hôn xong nên cậu mới trở nên dong dài như thế không?
Tôi mới trở vầ chưa được bao lâu, các cậu đã gộp lại thành nhóm mỗi ngày đều bàn luận về chuyện này Yên tâm đi, tôi biết bản thân mình muốn gì mà, cô gái này điều kiện quả thật rất tốt, tính cách cũng ôn hòa, nhưng quan trọng nhất vẫn là nhân phẩm." Hai người vừa trò chuyện vừa lái xe trở về chỗ ở của Quý Văn Nghêu, uống rượu nói chuyện phiếm.
Lâm An Nhàn ở cửa hàng ăn chút đồ vặt bên ngoài siêu thị rồi trở về, đến cổng của tiểu khu cô liền gọi điện cho Minh Hạo.
"Vợ à, chuyện gì vậy?" Phó Minh Hạo nói chuyện có chút lớn tiếng.
"Anh lại đi uống rượu nữa à, khi nào thì trở về?
Em ở cửa tiểu khu chờ anh" "Em chờ anh làm gì, anh đang cùng khách hàng bàn chuyện làm ăn, em mau về nhà đi, trễ quá khôngan toàn đâu, có nghe thấy không?" Phó Minh Hạo tuy uống nhiều, nhưng vẫn là biết nhớ thương vợ.
Cúp điện thoại, Lâm An Nhàn thở dài, công việc của Phó Minh Hạo cũng không dễ dàng gì, áp lực lớn thìchưa tính, bây giờ lại phải ra ngoài bàn chuyện làm ăn, nếu đợi không được Phó Minh Hạo cô cũng đành về nhà vậy.
Vương Thu Dung thấy Lâm An Nhàn đã trở lại liền hỏi "Minh Hạo khi nào thì trở về?" "Dạ, anh ấy đang tiếp khách ăn uống,chắc phải chút nữa mới trở về.
Mẹ, con về phòng trước." Lâm An Nhàn nói xong liền trở về phòng ngủ, tối hôm qua ngủ không ngon giấc, bây giờ cô thực sự rất mệt mỏi.
"An Nhàn à, không phải tôi nhiều chuyện nhưng cô xem Minh Hạo ở bên ngoài xã giao vất vả như vậy, thì cô phải chờ nó về dùng bữa khuya, nấu chút canh giải rượu cho nó chứ?" Vương Thu Dung cười nói.
Lâm An Nhàn nghe xong cũng không nói gì khác chỉ gật đầu đáp ứng "Con đã biết, mẹ.
Con ở chỗ này chờ Minh Hạo trở về, mẹ trở về phòng nghỉ ngơi đi." Vương Thu Dung thấy Lâm An Nhàn đáp ứng thế này mới vừa lòng đi trở về phòng.
Lâm An Nhàn ngồi trên chiếc salon gỗ vừa xem TV vừa chờ Phó Minh Hạo, ngồi một chút liền mệt mỏi gục đầu xuống, cũng không biết đã trôi qua bao lâu, mơ mơ màng màng cảm giác có người đang đẩy đẩy mình.