⬅ Trước Tiếp ➡
Có thể nói cho anh thì anh sẽ báo thù cho cô sao
Cô do dự vài giây như thế, rơi vào trong mắt Thẩm Lương Xuyên, liền thay đổi.
Anh bỗng nhiên buông lỏng cằm của cô ra, trào phúng mở miệng nói: "Cô có phải dự định nói, là Dương Linh Tư đánh hay không"
Giọng điệu này, vô cùng bất mãn
Biết anh không kiên nhẫn nhất chính là mình gây phiền toái cho anh, cho nên Kiều Luyến suy nghĩ, lựa chọn giải thích ổn thỏa: "À, chuyện này, không cần anh quản "
"Không cần tôi quản, cho nên đây là lấy lui làm tiến, muốn tôi giúp cô báo thù" Thẩm Lương Xuyên lộ ra mỉa mai.
Kiều Luyến:
Thẩm Lương Xuyên quay đầu nhìn về phía quản gia, mở miệng nghiêm khắc: "Lý tẩu, bà lớn tuổi, ánh mắt đã không rõ, cẩn thận đừng có bị người lợi dụng."
Bị người lợi dụng
Người này, chính là mình sao
Kiều Luyến nhíu mày, mở miệng: "Thẩm Lương Xuyên, tôi không cần anh giúp tôi "
"Kiều tiểu thư, nói cho cô, ít trò mèo của phụ nữ này, vô dụng với tôi "
Lời này rơi xuống, anh trực tiếp quay người, lên lầu : " Bịch" khép cửa phòng lại.
Kiều Luyến: Có để cho người ta dễ nói chuyện hay không
Kiều Luyến giận dữ cắn một miếng bánh mì, đột nhiên ý thức được một vấn đề: Bọn họ coi như đêm nay cãi nhau, vậy cô ngủ chỗ nào
Tùy hứng trong đoàn làm phim"
Kiều Luyến ngủ một đêm trong phòng khách, sáng sớm hôm sau, rời giường rửa mặt, nhìn vào gương một chút, phát hiện trên mặt đã tiêu sưng, nhưng còn có chút hồng.
Cô không nhịn được phẫn nộ một chút, một tát này, tuyệt đối không thể khổ sở uổng phí
Mặc chỉnh tề, xuống lầu, quản gia gọi cô: "Kiều tiểu thư, ăn sáng xong hãy đi."
Kiều Luyến thật sự đói bụng, tiện tay đưa để điện thoại ở trên ghế sofa phòng khách, đi qua, vừa định bắt đầu ăn, liền thấy Thẩm Lương Xuyên từ ngoài đi vào.
Anh vừa mới tập thể hình, lúc này đang cầm khăn mặt lau mồ hôi, mặc đồ thể thao, giầy thể thao màu trắng, đều có thể cảm thấy đẹp trai, mặt vẫn không biểu tình như cũ, cũng không có nhìn cô, trực tiếp lên lầu.
Kiều Luyến nhìn bóng lưng anh, cảm thấy người này thật sự là vô cùng lạnh lùng, nhếch miệng, sau khi ăn uống no đủ, tâm tình mới trở nên tốt.
Cô mang theo túi đi ra ngoài, chợt nhớ tới cái gì, quay đầu nhìn một chút, tìm được điện thoại di động trên bàn trà, bỏ vào trong túi, lúc này mới đi làm.
Cô vừa rời đi, người hầu đi tới quét dọn vệ sinh, cầm điện thoại di động trên ghế sofa, đặt ở trên bàn trà.
Một lát sau, Thẩm Lương Xuyên thay xong quần áo, từ trên lầu đi xuống, tiện tay cầm lấy điện thoại di động trên bàn nhét vào trong túi, đi ra ngoài.
⬅ Trước Tiếp ➡