Chương 14
Cái nhìn của La Thư Anh có chống đối, cũng có bất lực, sau cùng là vô cùng đau đớn. Tim cô như bị một nhát dao cắm thẳng, cô muốn khóc, nhưng nước mắt không thể nào chảy ra. Cô muốn gào thét, nhưng cổ họng khô khốc không phát ra được âm thanh. Tay cô với lấy lọ hoa ở đầu giường, ném mạnh xuống đất, mảnh vỡ văng khắp nơi, vô tình bắn lên tay La phu nhân làm xước một đường, bà nổi giận tát cô một cái như trời giáng.
"Thứ nghiệt chủng này, tao đã kiên nhẫn với mày lắm rồi. Mày hại chết chị mày, còn ở đây giả khổ cái gì?"
La Cao Bá giữ bà lại, ngăn bà đang định túm tóc La Thư Anh mà đánh, cái tát vừa rồi của La phu nhân rất mạnh, làm khóe miệng cô sưng lên đau nhức. La Thư Anh không từ bỏ, cô với được cái gì liền ném cái đó.
"Con bé đang kích động, chúng ta đi thôi."
Chẳng ai để ý lúc chiếc bình hoa vỡ ra, mảnh vỡ cũng đã bắn lên găm vào tay cô đau nhói, máu chảy thành dòng, uốn lượn nổi bật trên mu bàn tay gầy trắng bệch nổi rõ từng đường gân xanh xao. Tựa như lúc cô đau khổ nhất, ai cũng chỉ bận tâm đến mất mát của riêng mình, đổ lỗi cho cô, căm hận cô, không ai nhìn thấy vết thương rách toạc trong tim cô.
Sân bay đông đúc, La Cao Dự siết chặt chiếc vé máy bay ở trong tay, bộ dạng anh trầm mặc. Triệu phu nhân nhẹ nhàng nắm tay con trai, giọng bà chất chứa lo âu "Cứ để Tiểu Anh như vậy, con chắc không?"
Anh mím bạc môi mỏng, tầm mắt có chút vô định, giọng nói như ẩn nhẫn vô vàn cảm xúc lẫn lộn "Bây giờ, vẫn chưa phải lúc."
Bọn họ ai cũng đều có những bí mật, vợ chồng La Cao Bá có, La Cao Dự cũng có, Tần Ngạo hay La Thư Anh cũng có. Đó là những góc khuất, suy nghĩ, toan tính mà người khác không có cách nào chạm tới được. Đó là điều mà người khác không thể dùng bất cứ điều kiện nào để khám phá, để trao đổi, chỉ có thể chờ đến khi họ tình nguyện mở ra.
Một hoài niệm La Thư Nhu thuần khiết đẹp đẽ, một La Thư Anh kiên cường nhẫn nhục, một Tần Ngạo tâm địa tàn nhẫn, một La Cao Dự bình tĩnh khó lường. Một đoạn thanh xuân trong sạch, một vụ tai nạn khó hiểu, một cuộc hôn nhân đau thương. Giữa bọn họ đã là những gì, và sẽ còn là những gì. Tất cả tựa hồ là câu hỏi không lời giải đáp, càng cố tìm kiếm, càng thấy mông lung, càng nhận thương tổn.
Tấm vé máy bay phần phật trong gió, La Cao Dự cong khóe môi, nụ cười anh tản mạn mùi vị nguy hiểm. Chuyến bay mang anh đến nửa trái đất bên kia, hoàn toàn cách biệt.
============================================================
Nữ chính mất đi giọng nói nên giờ những đoạn hội thoại của cô ấy, khẩu hình và cả lời viết trên giấy mình sẽ dùng ngoặc này để phân biệt nhé
Năm ngày sau, Thi Nhĩ cùng Thiển Mãn đến đưa cô về Tần gia. Nhìn sắc mặt La Thư Anh tuy đã khá hơn, nhưng sức khỏe vẫn còn yếụ Cô lấy ra quyển sổ và cây bút nhỏ trong túi sách, viết một hàng chữ.
Thi Nhĩ, xin lỗi. Là tôi làm liên lụy đến cô
"Tiểu Anh, đừng xin lỗi. Là tôi tình nguyện giúp cô, không hối hận"
Thiển Mãn đang chuyên tâm lái xe, nghe thấy Thi Nhĩ lên tiếng, liền nói bổ sung với La Thư Anh.