Chương 18
Hình như, cô có bỏ sót điều gì không? Chắc chắn rồi, Thiên Trường Khanh đúng là đứng yên dưới mưa đợi gặp cô, nhưng hắn không hề bị ướt, bởi vì căn bản hắn đang che một chiếc ô lớn, còn lớn hơn cả chiếc ô trên tay cô. Con người này, thật biết cách làm người ta tức chết.
La Thư Anh run rẩy trong căn phòng tối đèn, cả người cô như có những đàn kiến nhỏ chạy qua, giấc mơ vỡ vụn chắp vá khiến thần trí cô như bị đập gãy thành từng đoạn, rồi lại bị nhấn chìm xuống đáy đại dương lạnh ngắt.
"Thư Nhu, hôm nay chị thật xinh đẹp."
"Em cũng xinh đẹp lắm, Tiểu Anh."
"Thư Nhu, chị là người em vô cùng yêu thương và kính trọng. Thế nên, em muốn thẳng thắn nói với chị rằng em thật sự rất yêu Tần Ngạo. Từ năm 8 tuổi em đã thích anh ấy, cả hai chúng ta đều yêu Tần Ngạo. Nhưng người anh ấy yêu là chị, vì vậy đến quyền cạnh tranh công bằng em cũng không thể có. Và bởi vì là chị, em chắc chắn sẽ chỉ giữ tình cảm này giống như một điều đẹp đẽ trong thanh xuân của mình, chỉ giữ mà thôi. Sau ngày mai, anh ấy sẽ làm chồng chị, một người là chị gái của em, một người là thanh xuân của em, em thực sự cầu chúc hai người nhiều hạnh phúc."
Giọng La Thư Nhu nói lời cảm ơn nhẹ bẫng, nụ cười thuần khiết của cô ấy như trận gió xuân mát lạnh tràn qua nơi này, sau đó trong phút chốc, cũng giọng nói ấy giống như đang ẩn chứa vô vàn căm phẫn, uất ức dồn nén tựa ngọn lửa lớn, chầu trực thiêu cháy cả tòa thành cảm xúc đẹp đẽ kiên cố.
"La Thư Anh, mày có biết vì sao tao luôn hận mày. Luôn luôn hận mày."
"Thư Nhu, đừng như vậy, chị đừng làm vậy. Em không có, em thực sự sẽ không cướp anh ấy từ chị. Tại sao như vậy...?"
"La Thư Anh, mày lúc nào cũng mang vẻ mặt ngây thơ vô tội như thế. Mày vĩnh viễn không xứng với Tần Ngạo, đừng mong có được anh ấy. "
"Chị....chị ơi...đừng giết em. Em xin chị, em xin chị"
"Giết? Tao không giết mày đâụ Mày có biết không, loại ngược đãi đau đớn nhất trên đời này không phải là địa ngục trong kinh thánh, mà là địa ngục giữa trần gian. Tao sẽ cho mày cảm thụ được hết thảy đau đớn ở nơi đó, và nhất là khi nơi đó được tạo ra bởi chính người mày yêu thương. La Thư Anh, mày đã có quá nhiều thứ tốt đẹp rồi."
Tiếng La Thư Anh khóc nấc lên, đôi mắt xanh lục hoảng hốt cực độ, xe ô tô lao dốc không phanh, hai tay cô bị dây thừng siết đến đau nhói khắp người, thuốc mê bắt đầu có tác dụng, những lời cuối cùng của La Thư Nhu, cùng cái nhìn hả hê châm biếm ấy, giống như cơn ác mộng dai dẳng không hồi kết, lặp đi lặp lại, dồn ép La Thư Anh đến cùng cực đau đớn.
Tia sét sáng lóa rạch ngang bầu trời, kéo theo một hồi sấm đinh tai nhức óc, La Thư Anh giật mình mở mắt, trán cô ướt đẫm mồ hôi, khóe mắt thì đẫm lệ. Hóa ra bất hạnh của người câm là thế này, đến một câu kêu lên vì sợ hãi cô cũng không thể. La Thư Anh nằm bất động, mặc cho nước mắt chảy ra.