⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Giai Kỳ nhìn hắn, đột nhiên không thể chịu đựng được nữa, muốn nhảy xuống tìm hắn hỏi cho rõ ràng.
Vừa xoay người lại, "bịch" một tiếng, có thứ gì đó đụng vào trán, nàng đau đớn kêu lên, nửa ngày sau mới có khí lực bò lại lên giường, âm thầm tự mắng mình một tiếng, "Ngu ngốc!"
..Tuổi tác Cố Giai Kỳ không lớn, nhưng trí nhớ lại không tốt. Cái vị trí Thái Hậu này, nàng đã ngồi gần bảy năm rồi.
Tuy nàng là Thái Hậu, nhưng hoàng đế chưa lập gia thất, cho nên ngày thường cũng không có hậu phi sớm chiều lui tới làm phiền, nếu vận khí tốt, quả thực nàng có thể có được mấy ngày an nhàn.
Ánh sáng mặt trời chiếu vào màn trướng, nàng vốn định trở mình ngủ tiếp, cổ tay đột nhiên bị đè lại. Thanh Thuấn nhỏ giọng nói: "Nương nương, bệ hạ cùng Nhiếp Chính Vương tới rồi. Vương gia.. Vương gia mời người ra ngoài dùng bữa."
Khi nãy ngã hơi mạnh, nhất thời nàng không nhớ nổi "Vương gia" là người nào, ngơ ngác nhìn Thanh Thuấn cả nửa ngày, cuối cùng mới tỉnh táo hơn phân nửa, "Hắn tới rồi?"
Thanh Thuấn gật gật đầu, đưa cho nàng một ly trà.
Mai là ngày trọng đại, Thiên tử đến ngoại ô phía Tây tế thiên, mấy chuyện vụn vặt sớm đã giải quyết xong xuôi, cho nên hôm nay ở trên triều rất nhàn rỗi, đã tan triều từ sớm. Tiểu hoàng đế Bùi Chiêu xưa nay chăm chỉ hiếu thuận, lập tức đến Thành Nghi cung, còn nhân tiện mang theo Nhiếp Chính Vương.
Tính cách vị Nhiếp Chính Vương này vô cùng xấu xa, giống hệt quỷ dạ xoa, một mặt hận không thể khiến vị Thái hậu Cố Giai Kỳ này nhanh cưỡi hạc về Tây thiên, một mặt lại muốn buộc Cố Giai Kỳ cúi đầu khom lưng ở trước mặt hắn, xét đến cùng, vẫn là vì hắn hận Cố Giai Kỳ thấu xương.
Yêu chim yêu luôn cả lồng, hận chim không khỏi đốt lồng, Thanh Thuấn vô cùng ngưỡng mộ tính cách bát phong bất động* của Cố Giai Kỳ, chỉ lo trong cơn giận dữ, Nhiếp Chính Vương xông vào tẩm điện thổi râu trợn mắt, thế nên vội vàng đẩy đẩy Cố Giai Kỳ, "Thái Hậu, Vương gia thực sự tới rồi."
*Bát phong bất động: Chỉ người bình tĩnh, có trạng thái tinh thần rất cao.
Nhiếp Chính Vương Bùi Lang thụ di chiếu của tiên đế trông nom tiểu hoàng đế nhỏ tuổi, việc ra vào cấm viện hậu cung là chuyện không tránh khỏi, nhưng cũng đã một thời gian hắn không tới Thành Nghi cung rồi. Nếu lúc này nàng không đi ra, chắc chắn lại nhận một trận trách móc nặng nề.
Cố Giai Kỳ không dám trái ý Bùi Lang, chỉ có thể bò dậy, được Thanh Thuấn hầu hạ rửa mặt thay y phục, chải một búi tóc cao, mặc tầng tầng lớp lớp xiêm y, cả người bị ép giống như pho tượng phật Quang Minh, bước ra ngoài.
Tiểu hoàng đế Bùi Chiêu còn chưa đến mười bảy, dáng người cao gầy, mặc dù không phải do Giai Kỳ sinh ra, nhưng màu da lại có chút giống nàng, lộ ra một loại bệnh trạng tái nhợt. Hắn ngồi bên bàn, mi mắt hẹp dài đen dày vốn đang rũ xuống, lúc này hỏi nàng vết xanh tím trên trán là từ đâu tới, rồi lại nhường ghế trên cho nàng, mở miệng nói: "Hôm nay mẫu hậu khỏe hơn chưa? Bữa sáng đã dùng gì rồi?"
Thân mẫu hắn mất sớm, từ nhỏ đã bị Trịnh Hoàng quý phi của tiên đế lừa dối, mãi đến khi đăng cơ năm mười tuổi, mới có được vị mẫu hậu tiện nghi là Cố Giai Kỳ.

⬅ Trước Tiếp ➡