Chương 5
nhiên bị đẩy mạnh, một nữ tử yểu điệu tiến vào trong mi mắt hắn.
Một thần nữ tử kia mặc đồ trắng, trên đầu còn có một bông hoa nhỏ, bộ dạng đúng là suy nhược, điềm đạm đáng yêu, làm nam nhân sinh ra ý muốn bảo hộ, chăm sóc, lăng nhục, chà đạp dục vọng.
"Ngươi là ai?" Tuy là nhìn vô hại, nhưng Thẩm Ảm không dám thiếu cảnh giác.
Thẩm Quân vừa vào cửa đã bị hắn hấp dẫn, người trước mặt da ngăm đen anh tuấn, khỏe mạnh rắn chắc, trừ bỏ quanh thân có phần sát khí, thì hắn thập phần là loại hình nữ nhân yêu thích.
Thấy người trong mắt, võ tướng thường đều lỗ mãng, nhưng mà Thẩm Ảm lại không như thế, nếu nói hắn là một tướng quân, khẳng định người ta sẽ không tin.
Phần lớn đều cho rằng hắn là một học sĩ văn nhân.
Trên chiến trường, hắn giết người chưa từng chớp mắt, ngay cả nam nhân cũng bị nhục bởi khí khái này, lời nói nói ra khi phê bình người khác cũng làm hắn nói đến thuyết phục.
Thẩm Quân tim đập nhanh hơn, không tự giác đi lại gần hắn, vận mệnh dường như đang hấp dẫn nàng, thân thể không chịu nghe lời khống chế.
"Xin hỏi, ngài là Thẩm Ảm tướng quân sao?" Thần trí bắt đầu hỗn độn, Thẩm Quân nhíu mày hỏi.
"Ngươi...Đừng tới đây." Thẩm Ảm nhìn thấy nữ tử tới gần, lửa cháy càng nóng rực, loại cảm giác thổi quét nháy mắt chảy tới, hắn không nhịn được mà muốn tiến đến ôm nữ tử trước mặt vào lòng, sau đó, chiếm hữu nàng...Xem nàng rơi lệ mà xin tha thứ...Dẩu mông lên...Dâm đãng mà rên rỉ.
"Ta không khống chế được chính mình, tướng quân." Thẩm Quân nhận ra có gì đó không thích hợp, nhưng cụ thể là thứ gì, cô vẫn chưa rõ ràng.
Trước mắt cả người nam nhân như phát ra hơi thở trí mạng, nguy hiểm đến mê người.
Bốn mắt hai người nhìn nhau, nhìn một lần đi sâu vào lòng người.
"Chẳng lẽ...Số phận đã an bày..." Thẩm Ảm ở phương diện nam nữ tình ái ngoài ý muốn có phần đơn thuần, bỗng nhiên nói ra được câu nói số mệnh, làm Thẩm Quân bật cười.
Lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên có một cánh tay hảo tâm khép cửa lại, sau đó Đinh Hòa Thanh nói "Tướng quân, chúc ngài vui vẻ, hảo hảo chung đụng." Đinh Hòa Tỉnh xuất hiện làm Thẩm Ảm biết được đây là âm mưu của hắn, nữ tử trước mặt chắc cũng là hoa khôi ở Túy Xuân Lâụ Nguyên lai là mặt hàng hạ lưu này.
Trong lòng bỗng nhiên nổi giận, Thẩm Ảm nói "Ta không cần, ngươi lập tức biến." Đối mặt với nam nhân đột nhiên thay đổi sắc mặt, Thẩm Quân dù sao đã lường trước sẽ cùng hắn gây mất hứng, da mặt dày, tiến về phía trước "Nếu như ta muốn thì thế nào?" Nàng ban ngày ngồi xe, mông còn chưa ngồi xuống đâu dễ bị đuổi ra khỏi cửa như vậy được.
Câu nói này chọc trúng giới hạn của Thẩm Ảm, ánh mắt hắn bốc hỏa nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên đứt dậy đẩy Thẩm Quân đụng phải cánh cửa, lãnh ngạnh cửa gỗ làm sau lưng nàng phát đau, hét lên hai tiếng "A a" chói tai.
"Kêu đủ dâm đãng, quả nhiên vẫn là ngàn người kỵ, vạn người gối." Thẩm Ảm nhìn nàng, vô cùng trào phúng.
Thẩm Quân nghe xong lập tức phản bác "Ngươi không được nói bậy, ta vẫn là...Xong bích tự thân." Nguyên bản mặc dù đã từng gả đi, nhưng mà là một quả phụ xử nữ.
"Xem ra ngươi tốn không ít công phu, coi bản thân là hoa giá cao tiền sao?
Đêm đầu tiên cũng bán." Thảm Ảm nói, cho rằng Đinh Hoà Tỉnh sợ hắn ngại dơ bẩn, nên mới tìm cho hắn một người vẫn còn chưa khai bao.
"Đừng đỉnh ta...Đaụ.." Nữ nhân uỷ khuất, âm điệu làm hắn lấy lại tinh thần,