Không chậm trễ anh lập tức đưa vật nóng vào trong cơ thể cô lần nữa...cơn kích tình bắt đầu..Hàn Thiên khom người liếm mút tấm lưng trần trắng mịn...bàn tay đưa ra trước nắm lấy bầu ngực xoa nắn..Tống Linh cũng bắt đầu hùa theo động tác của anh...
-" ừm...a...."
Anh mút lên cổ trắng mịn của cô, bàn tay nắm lấy mông nhỏ, tiến vào cô, xuyên qua cô, chuyên tâm vận động, lúc chậm lúc nhanh, thân thể cô có ý khơi gợi sự hấp dẫn và nhiệt tình, mà những thứ hấp dẫn này chỉ có thể để cho một mình anh thấy.
Đêm nay không biết hai người dây dưa đến bao lâu...chỉ biết anh không cho cô ngủ hành hạ cô đến hừng động...khi đôi tay nhỏ nhắn đánh anh....Anh mới luyến tiếc buông tha cho cô....bế cô đi tắm rửa sạch sẽ...hai người mới ôm nhau ngủ...Quá đỗi ngọt ngào cũng quá mãnh liệt...Đó là suy nghĩ sau cùng khi Tống Linh chìm vào giấc ngủ....
---
Yêu em bao nhiêu cũng không đủ
Tít.....tít....
Tiếng chuông báo tin nhắn rất nhỏ, không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô Tống Linh...nhưng với Hàn Thiên thì khác, anh luôn đưa bản thân mình trong tình trạng cảnh giác tốt nhất...bàn tay chung thủy vẫn ôm chặt cô gái nhỏ....một tay cầm điện thoại xem tin nhắn...Không biết nội dung tin nhắn là gì...chỉ thấy môi anh nhếch lên...ánh mắt hiện lên sự thâm sâu khó diễn tả...
Để điện thoại trở lại vị trí...Hàn Thiên nằm xuống...anh không ngủ chỉ là ôm Tống Linh chặt hơn...kéo chăn phủ kín tấm lưng trần trắng muốt của cô...Cả khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong ngực anh...dường như rất mệt mỏi, giấc ngủ rất sâu....Bàn tay ôn nhu vuốt nhè nhẹ mái tóc ngắn của Tống Linh....
Dù phải bay một khoảng thời gian khá dài, cả đêm lại mất ngủ chiến đấu với cô gái nhỏ...Nhưng giờ phút này, anh lại không muốn ngủ...chỉ muốn ngắm nhìn người con gái trong lòng, lưu luyến từng đường nét, cử chỉ cảm xúc của cô....
Hai năm trước khi tìm thấy cô, anh mới thấy mình được sống lại, có động lực để chiến đấu với Trương Cảnh và tìm cách cứu mẹ mình...
Anh và cô biết nhau từ thuở nhỏ...Ông ngoại của Tống Linh là bác sĩ riêng cho ông nội anh, từ nhỏ cô đã không được tình thương của mẹ...Bà ta luôn chán ghét sự có mặt của cô...nếu không gì cần thiết bà ta sẽ đem cô gửi cho nhà ngoại, với lí do sức khỏe cô quá yếu nên đem về cho ông ngoại chăm sóc...
Nhưng cũng nhờ như thế mà anh mới gặp được bảo bối của anh.
Lần đầu tiên,anh gặp cô khi đó cô chỉ là bé con bảy tuổi còn anh hơn cô năm tuổi...Cô ôm một con vịt bằng nhựa ngồi chơi trên xích đu...Bé con trắng trẻo mặc một chiếc đầm màu trắng, đung đưa trên chiếc xích đu như một tiểu thiên sứ xinh xắn...Nhất là lúc cô cười...hai lúm đồng tiền nở rộ...như khắc sâu vào tâm trí anh...Khi cô làm rơi đồ chơi xuống hồ...cô khóc nức nở...anh giúp cô nhặt lên...dù nước mắt lưng tròng nhưng cô vẫn cười tươi cảm ơn anh..Kể từ ngày đó khi nào đến Hàn gia chơi...cô điều chạy đi tìm anh và trở nên bám anh hơn..
Mọi người trên dưới Hàn gia, ai cũng lấy làm ngạc nhiên...từ nhỏ anh không thích tiếp xúc với người lạ..trừ ba mẹ,còn lại anh không thích ai đụng vào người mình...
Nhưng cô thì khác anh thích tiếp xúc thân mật với cô...nhất là những lúc cô làm nũng...