Kết Hôn Rồi Yêu
Chương 19
⬅ Trước Tiếp ➡

đau đớn đến mức khó thể cảm nhận được cơn đau này nữa.
Mí mắt nặng trĩu, cậu ta gắng gượng mở mắt trả lời “Vui ạ.” Tưởng Thành cười với Chu Cẩn cười “Nghe chưa?” Chu Cẩn “...” Trong số họ có một người đàn ông cao lớn nhất, lưng hùm vai gấụ Gã bước lên gần Chu Cẩn, giơ tay đùa giỡn tóc của Chu Cẩn.
Chu Cẩn không hề tránh mà nhìn thẳng vào gã.
Gã thét lên “Hỏi mày đấy, có nghe không ...
Má nó còn không đi, có phải muốn ở lại chơi với bọn này không hả?” Chu Cẩn lạnh lùng ngước cằm lên cảnh cáo gã “Bỏ tay của anh ra.” Gã đàn ông sửng sốt, gương mặt cô xinh đẹp một cách lạnh lùng, đôi môi đỏ mọng, vén tóc lên có thể thấy được vành tai trắng như tuyết.
Thoạt trông, dáng vẻ không quá rực rỡ chói mắt, nhưng càng nhìn lại càng thấy quyến rũ.
Miệng gã hơi khô, không khỏi khẽ liếm đôi môi dày.
Gã cười nói “Anh Thành, em cũng may lắm đây, đụng phải một cô em cay như ớt, mẹ nó sặc miệng quá.” Tưởng Thành châm thêm một điếu thuốc, cúi đầu rít mạnh một hơi dài.
Khói thuốc lượn lờ khiến mặt của anh ta bị che phủ bởi bóng tối mờ nhạt.
Anh ta hơi nheo mắt, quan sát Chu Cẩn nhưng lại nói với cậu thiếu niên kia “Hoàng Mao, tao cho mày một cơ hội.
Mày đi, cô em này ở lại, hoặc mày để ẻm đi.” Thiếu niên giãy dụa cố nhìn mặt của cô gái kia.
Giọng Tưởng Thành trở nên lạnh hơn “Chọn đi.” Cậu ta hơi do dự rồi bò dậy, lê cái chân xương xẩu đau nhói tập tễnh đi ra khỏi nhà vệ sinh.
Cậu ta không dám nhìn Chu Cẩn, chỉ lẩm nhẩm trong miệng “Thành thật xin lỗi, thành thật xin lỗi, nhưng cô xen vào việc của người khác, ai bảo cô xen vào việc của người khác...” Cậu ta dốc hết sức lực trốn ra ngoài, để lại một mình Chu Cẩn trong phòng vệ sinh.
Tưởng Thành nhướng đôi mày rậm, ra chiều lười nhác cười cô “Em gái, sao em phải vì một thứ hèn nhát thế chứ?” Anh ta dập tắt điếu thuốc, đi thẳng đến chỗ Chu Cẩn rồi nhanh chóng nắm chặt lấy cổ tay và ôm mạnh cô vào lòng.
Chu Cẩn mất cảnh giác đụng đầu vào lồng ngực rắn chắc, nồng nặc mùi thuốc lá của anh ta.
Cô nhíu mày ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt u ám của Tưởng Thành.
Trong phút chốc, dường như cô nhìn thấy một Tưởng Thành quen thuộc từ trong ánh mắt của anh ta, song nó lại thoáng qua như ảo giác.
Chu Cẩn đột nhiên không phản ứng kịp, Tưởng Thành đưa tay mở cửa phòng dụng cụ rồi đẩy mạnh Chu Cẩn vào.
Anh ta khá mạnh tay, Chu Cẩn chưa đứng vững thì đã đụng phải bức tượng cứng lạnh.
Những người còn lại nhìn nhau cười, toan vào theo.
Tưởng Thành giương mắt nhìn bọn họ, giật cà vạt trên cổ rồi lạnh lùng thốt lên “Cút.” Gã đàn ông bắt gặp Chu Cẩn lúc đầu hơi nhíu mày, hiển nhiên không hài lòng, nghĩa là anh ta đang giành thịt trong miệng gã đúng chứ?
Biết ý Tưởng Thành, những người còn lại cười ha ha “Được, được Biết anh Thành không háo sắc rồi, anh từ từ dùng nha, bọn em xuống lầu dưới uống rượu với Hạ lão đại.” Gã đàn ông kia và Tưởng Thành nhìn nhau vài ba giây, cuối cùng gã giấu đi sự kiêu căng rồi im lặng.
Gã bị những người kia vội vã kéo khỏi phòng vệ sinh.
Tưởng Thành trở tay khoá cửa phòng dụng cụ.
Anh ta nhìn chằm chằm Chu Cẩn, chẳng bao lâu sau, anh ta nghiêng người áp sát cô, căn phòng


⬅ Trước Tiếp ➡