Người phụ nữa đi rồi, Trần Tĩnh mới mỉm cười, điệu cười giống như sắp phát tài đến nơi.
Thiếu niên pha cà phê khi nãy, lúc này mới đến ngồi cạnh Trần Tĩnh, nhàn rỗi hỏi "Sao hả? Lại vụ gì đây?"
Trần Tĩnh nghe thái độ sao mà ngông cuồng của thiếu niên cũng không lấy làm tức giận. Dù sao bọn ranh con ở đây đứa nào chẳng nói năng như thế.
Trần Tĩnh đáp "Người ta là khách hàng, tới để giao dịch. Chúng ta làm người giải quyết hợp đồng rồi lấy tiền. Không phải giang hồ gì đó mà vụ này việc kia..." Nói đoạn lại ngước nhìn Cư Hàn đang nằm dài trên quầy thu ngân, Trần Tình cảm thấy tại tên này nên quán cà phê mới ế ẩm như thế. Lại nói "Giao dịch lần này không phù hợp với các cậu, đợi Nhan Hà về rồi tôi sẽ giao lại cho cậu ấy... Nhắc mới nhớ, thằng nhóc đó đi đâu rồi"
Thiếu niên nghe đến hai chữ Nhan Hà liền bĩu môi, phàm là những giao dịch do Nhan Hà làm đều nhàm đến phát chán. Liền nói "Ra ngoài rồi..."
"Ra ngoài... Làm gì chứ? " Trần Tĩnh nhíu mày hỏi
"Đương nhiên là muốn bị chơi, chạy ra ngoài tìm đàn ông rồi..."
Thiếu niên này còn lạ lẫm gì Nhan Hà nữa, tiểu thiếu gia nhà lắm tiền sinh ra hư đốn, sa ngã đến mức không có Côn thit của đàn ông thì không thể sống nổi. Nửa đêm nhịn không nổi lại chạy đến phòng thiếu niên mượn vài cây Côn thit giả về dùng, mẹ nó, mượn mấy lần vẫn chưa trả. Thiếu niên vì thế mà vô cùng không vừa mắt Nhan Hà.
Lại nói, thiếu niên kia chính là Lâm Dương, năm nay 20 tuổi, tuổi trẻ tài cao, nói về SM thì không ai sánh bằng. Phòng Lâm Dương có rất nhiều tủ, bên trong tủ lại có rất nhiều đồ chơi, người khác nhìn còn tưởng tên Lâm Dương này kinh doanh dụng cụ tình thú cũng không chừng...
Trần Tĩnh nghe đến bốn chữ chạy tìm đàn ông liền nhức đầu. Quản một đám nhóc đúng là tổn thọ quá lớn, hắn vẩy tay "Gọi thằng nhóc đó về, bảo nó về đây cho Cư Hàn chơi nó..."
Trần Tĩnh nói xong cũng không thèm để ý, ôm đầu mà quay về phòng. Nói đúng hơn là muốn về phòng kiểm tra xem tiền đã được chuyển vào tài khoản hay chưa.
Cư Hàn nghe đến tên mình cũng không thèm ngồi dậy, mắt vẫn nhắm nghiền. Dù sao thì hắn cũng không thèm chơi loại lẳng lơ như Nhan Hà đâu...
Nhan Hà về rồi, từ cửa bước vào mang theo tâm tư vô cùng hưng phấn, gì mà hôm nay Cư Hàn sẽ chơi hắn, gì mà hôm nay sẽ được chiêm ngưỡng phòng SM vô địch của Lâm Dương. Mẹ nó, đúng là hưng phấn...
Vậy mà vừa bước lên lầu đã bị Trần Tĩnh lôi đầu vào phòng...
Nhan Hà bực bội nói "Có gì nói sau đi, Cư Hàn với Lâm Dương còn đang chờ chơi tôi đó..."
"Chó mới thèm chơi cậu, có giao dịch nên mới gọi cậu về. Khi nào mà bọn họ muốn chơi cậu vậy? Có chơi thì cũng phải chơi tối trước..."
Nhan Hà bĩu môi một cái cũng không giận dỗi nữa. Dù sao, hai tên đó lừa cậu cũng không phải lần đầu. Nhan Hà cũng hay nửa đêm đi táy máy hai người bọn họ, nhưng trước sau như một, lần nào Nhan Hà cũng bị đá một cước ra ngoài.
Nhan Hà đi đến ngồi lên giường của Trần Tĩnh, khoanh tay trước ngực nói "Lại vụ gì đây?"
Giọng điệu này sao lại giống nhau như vậy, đám ranh con này có phải đều ngu ngốc giống nhau không, đây là giao dịch giữa khách hàng với người làm giao dịch, sao lại nói thành kiểu giang hồ thế này.
Trần Tĩnh thở dài đem sấp văn kiện tới trước mặt Nhan Hà. Nhan Hà lại khoác tay không quan tâm, nói "Ông nói sơ qua là được, tôi đây lười đọc..."
Trần Tĩnh nín thở rồi, bị một đám ranh con chọc tức đến nín thở rồi. Mẹ nó, dù sao, ông đây cũng chuyên trị loại trẻ trâu mới lớn, sao chỉ có loại như bọn này là trị mãi không được. Hắn thở dài rồi đem thông tin tóm lượt lại "Khách hàng là Cô Trịnh, cô ta nói muốn li dị chồng, lí do thì không nói, đơn giản là muốn li dị. Nhưng chồng cô ta nhất định không chịu. Cô Trịnh muốn có lý do gì đó để dễ dàng đơn phương li dị. Cậu nói xem, làm sao để đơn phương li dị?"
Nhan Hà cũng không vội nói "Lí do tốt nhất chính là hắn ta ngoại tình, phản bội hôn nhân. Nếu có con cái thì nên là hắn ta ngược đãi con. Hoặc hắn lừa gạt tiền bạc của cô Trịnh đi đầu tư gì đó,... Nói chung có nhiều lí do để li dị, nhưng tôi cảm thấy ngoại tình là hợp lí nhất rồi. Ông nói xem, tôi đóng giả tình nhân của hắn vừa đượchắn chơi vừa hòan thành giao dịch. Có phải rất phù hợp không?"
Trần Tĩnh nghe xong vẫn là thở dài, dù sao cách đây cũng vô cùng hợp lí, nhưng nghe giọng điệu của ranh con này dường như chỉ muốn được đàn ông mới lạ chơi chứ không hề quan tâm gì đến giao dịch. Hắn nói "Tùy cậu đi, cách gì cũng được, cứ hoàn thành giao dịch cho tôi..."
Nhan Hà ôm tâm tư vui vẻ đi đến phòng Lâm Dương, muốn dụ dỗ đàn ông đã vợ đương nhiên phải có biện pháp mới lạ. Cậu đến phòng Lâm Dương muốn xem qua tủ đồ nội y tình thú của hắn, tốt nhất là mượn hai bộ về dùng. Dù sao cũng là để hoàn thành giao dịch, tên khốn đó chắc chắn sẽ đồng ý.
Vậy nên, Lâm Dương mặt mày cau có mở tủ đồ cho Nhan Hà tùy ý chọn. Nhan Hà hớn hở chạy ào tới, hít lấy một hơi, cảm thán "Mẹ nó, Lâm Dương, nhiều đồ như vậy cậu mặc một mình hết sao?"
Lâm Dương thật muốn đánh cho tên này một cái, hắn là S công sao có thể mặc mấy bộ nội y tình thú dâm đãng thế này, lại cả giận nói "Lấy nhanh rồi cút mau đi"
"Tôi làm sao biết có vừa vặn hay không? Đương nhiên là phải mặc thử trước"