⬅ Trước Tiếp ➡
"Cậu chậm một chút...A... chậm một chút... đừng nhanh như vậy... A... Tôi không được đâu... không được..."
Hậu huyệt của Trịnh Yên bị ra vào đến đỏ cả lên, các nếp nhăn lại căng ra nghênh đón từng đợt xâm nhập của Côn thit to nóng. Trịnh Yên nhịn không được mà run rẩy cả người, Cư Hàn nhìn thấy chút run rẩy nhỏ này của Trịnh Yên liền đoán được, hắn đâm vào đúng chổ rồi. Sau đó, lại liên tục tìm đến chỗ vừa nãy, không ngừng đâm mạnh vào...
Trịnh Yên như nổ tung, thân thể mềm ra như nước, hai mắt bắt đầu mơ hồ không nhìn rõ gì nữa, dụ© vọng trước mặt cậu quá lớn, không có cách nào trốn tránh...
"A... chỗ đó...Ư... A..."
"Thoải mái, chỗ đó thoải mái...ƯA..."
Địa điểm mẫn cảm bị Cư Hàn khai phá, xuyên xỏ, Trịnh Yên cong người lên, thở dốc nặng nề, miệng lưỡi bắt đầu hàm hồ. Cậu thoải mái muốn bắn ra, nhưng nhìn Cư Hàn không có vẻ gì sắp bắn, cậu không có cách nào giải phóng bản thân mình...
"Cho tôi bắn... A... thoải mái lắm... ƯM... Cho tôi bắn đi. Được không? A..."
Cư Hàn khẽ cười, bản thân hắn đương nhiên hắn rõ hơn ai hết, nói không chừng hắn còn có thể kéo dài thêm mười hay hai mươi phút nữa mới bắn đó... Không biết tiểu hồ ly này có chịu nổi không đây...
"A... không được rồi... A... chịu không nổi nữa..."
"Cậu cho tôi bắn đi... A... muốn bắn mà... Xin cậu đó... ƯM..."
Cư Hàn dùng hai tay kéo hông Trịnh Yên cao hơn, gần hơn với mình, thân thể Trịnh yên bây giờ mặc cho Cư Hàn tùy ý, va đập giữa hai thân thể càng trở nên điên cuồng hơn, thanh âm "ba ba" vang lên liên tục, tại vị trí bị va đập trên mông của Trịnh Yên bị đỏ lên từng mảng...
Trịnh Yên cứ cầu xin muốn bắn mà Cư Hàn cũng không chút lung lay. Hắn thấy bản thân có thể chơi lâu hơn một chút nữa, bắn sớm như vậy còn gì vui chứ...
Chỉ tội Trịnh Yên bị nét hiền lành, ôn nhu hàng ngày của Cư Hàn làm cho mờ mắt, lại nhìn người trước mặt đang đè trên thân mình, một chút cũng không giống thiếu niên hàng ngày... Trịnh Yên chỉ còn biết cười khổ, một người bình thường sao dưới giường và trên giường lại có thể khác một trời một vực như vậy chứ?
Đột nhiên Trịnh Yên cảm thấy yết hầu căng cứng, thanh âm rên rỉ cao vút phát ra từ phía cổ họng, đầu óc mơ hồ, trước mắt một màu trắng dã. Trịnh Yên bị ch*ch tới bắn ra, chỉ bị đâm từ phía hậu huyệt mà không hề có tác động nào khác... Sau khi bắn ra, cơ thể Trịnh Yên nhẹ hẫng, bên trong hậu huyệt đã không còn ©ôn thịt của Cư Hàn nữa, liền thở phào, giải thoát rồi.
Nhưng rất nhanh liền trở nên hốt hoảng, Trịnh Yên thấy Cư Hàn đem ©ôn thịt của mình ra khỏi hậu huyệt, bên ngoài bao dính chất nhầy dân dụ© nhơn nhớt, rõ ràng là từ hậu huyệt của Trịnh Yên mà có, nhưng bên trong lại không có dấu hiệu của tinh dị©h.
Trịnh Yên "..."
Cư Hàn nhếch miệng cười, tựa như ác ma nhìn lấy con mồi của mình, hắn hỏi "Sao thế? Thoải mái không?"
Trịnh Yên cảm thấy cổ mình đột nhiên cứng ngắc, chỉ có thể khẽ ừ.
Cư Hàn lại nói "Anh bắn rồi... Nhưng tôi thì chưa... Làm sao đây?"
Trịnh Yên thấy bản thân phạm phải sai lầm rất lớn, muốn trốn nhưng lại không được. Thân thể mềm nhũn đã bị Cư Hàn nắm lấy, làm thành tư thế chổng mông lên, lần nữa chờ ©ôn thịt của Cư Hàn xâm nhập...
Trịnh Yến bị ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào làm cho bừng tỉnh, hai mắt nheo nheo cố làm quen với ánh sáng quá mạnh. Cậu thấy toàn thân mình nhức mỏi, mỗi một khớp xương trên người giống như sắp nứt ra, cổ họng cũng đau đến không thở nổi.
Cửa phòng mở ra, Cư Hàn thay bộ quần áo mới, tinh thần vẫn như mọi ngày, hắn cầm trên tay ly nước, hắn nói
"Anh dậy rồi sao? Uống nước đi."
Trịnh Yên nhìn người đứng trước mặt lại không có cách nào hình dung là cùng một người. Người đêm qua rõ ràng giống như quỷ dữ,...
Trịnh Yên uống một hơi cạn ly nước, cảm thấy cổ họng của mình dễ chịu hơn một chút, mới nhỏ giọng nói "Cậu... Cảm ơn cậu..."
Cư Hàn đáp "Không có gì... Chuyện tối qua. Xin lỗi" Tôi cũng không biết cơ thể anh yếu như vậy đâu, nếu biết tôi đã chơi anh kiểu khác rồi...
Trịnh Yên ho khan một tiếng cố che giấu sự xấu hổ, đêm qua đúng là phóng túng quá rồi...
Trịnh Yên nói "Cậu ngồi xuống, tôi có chút chuyện muốn nói với cậu..."
Cư Hàn nhíu mày nhưng cũng nhanh chóng ngồi xuống, đợi Trịnh Yên tiếp tục nói...
Trịnh Yên nhìn Cư Hàn, nhìn rất lâu... Sau đó thở dài, hít lấy một nơi giúp bản thân tỉnh táo. Trịnh Yên nói "Chuyện tối qua... Cậu có ghi hình lại đúng không?"
Cu Hàn "..."
Trịnh Yên nhìn thấy nét khó hiểu trên mặt Cư Hàn lại nói tiếp "Tôi biết cậu là ai... Cũng biết lý do cậu xuất hiện..."
Cư Hàn nhíu mày nhìn Trịnh Yên từ từ vạch trần mình, sau đó cũng thở ra, cười hỏi "Anh biết lúc nào vậy?"
Trịnh Yên đáp "Hai ngày trước. Tôi nghe lão già đó nói điện thoại, là ông ta thuê cậu đến đúng không... Cậu, một chút cũng không muốn giải thích sao?"
Cư Hàn cười "Sao phải giải thích. Sớm muộn gì anh cũng biết tôi là ai mà thôi... Biết sớm một chút cũng không có gì xấu..."
Trịnh Yên nghi hoặc nhìn Cư Hàn, không biết lời của Cư Hàn là mang ý nghĩa gì... Sớm muộn gì mình cũng biết là như thế nào?
⬅ Trước Tiếp ➡