⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

trắng mắt, "Cô nương, Quách đầu bếp trong phủ của chúng ta chính là người U Châú Hoắc Thù dừng lại, thần sắc có chút rối rắm, không cách nào có thể đem bộ dạng béo tốt giống như đống bánh bao lên men trắng quá độ của Quách đầu bếp nhập chung với thiếu niên xinh đẹp vừa rồi, trong nháy mắt ảo ảnh đều tiêu tan.
Nha hoàn không chút lưu tình nào mà đả kích tiểu thư nhà mình nhanh nhẹn mà giúp nàng chà xát xong cho nàng, liền phủ vải bông mềm mại lên cho nàng lau mình, sau đó đẩy nàng lên giường, lấy khỏi người nàng tấm thảm lông cáo, sau đó lấy một lọ Tuyết Phu sương với mùi hoa thanh nhã ra, lấy một ít cao ra tay, sau đó bôi loạn trên người nàng, vì nàng bảo dưỡng da thịt toàn thân.
Bị lấy tấm thảm lông cáo ra khỏi làm hiện nên thân thể nữ tử tinh tế cân xứng, trước ngực đã phát dục, hai con thỏ nhỏ hình dạng tuyệt đẹp đáng yêu, eo thon chân dài mông mẩy, da thịt trắng mịn non mềm, không gì không tốt chỉ có xương bả vai bên trái sau lưng có một vết sẹo hình con bướm, đây là khi còn nhỏ nàng bị sói cắn gây thương tích, lúc ấy bị thương quá nặng, cho dùng dược tốt nhưng vẫn để lại vết sẹo này.
Ngải Thảo sờ sờ vết sẹo, nhịn không được đau lòng hỏi, "Tiểu thư, lúc ấy khi gặp bầy sói, người có sợ không?" "Ngô....
Quên mất rồi" "Sau lại quên mất chứ?" "Sự tình không tốt, ta luôn không ghi tạc trong lòng" Hoắc Thù hợp tình hợp lý nói, sau khi nói xong, nghĩ đến cái gì, lại nói "Nga, đúng rồi, lúc ấy hình như trong hang sói, ta có gặp được một con sói nhỏ rất kỳ quái" "Con sói nhỏ?" "Đúng vậy, con sói nhỏ rất hung dữ, còn cào ta một móng vuốt" Chủ tới hai người một hỏi một đáp, cuối cùng đề tài đã không biết bị lệch đi đến nơi nào rồi Đem Tuyết Phu sương bôi tốt, Ngải Thảo nhìn một thân trong suốt da thịt phấn nộn của tiểu thư nhà mình, trong lòng có chút tự hào, không uổng công nàng ngày ngày cẩn thận bảo dưỡng cho tiểu thư, dưỡng tiểu thư nhà mình đến đẹp như vậy, làm nha hoàn hầu hạ bên cạnh, ngày ngày nhìn cũng thư thả biết mấy.
Cho nên, dạng chủ tử nào sẽ có dạng nha hoàn đó, đều là người có nhan sắc tốt đến bậc này.
"Tốt lắm sao?" Hoắc Thù bò lên có chút không kiên nhẫn.
Nàng không thích mỗi ngày tốn nhiều thời gian bảo dưỡng như vậy, cảm thấy thật vô cùng lãng phí thời gian.
Từ nhỏ đã giả dạng một tiểu tử lớn lên giữa những nam tử vai u thịt bắp, sinh mệnh thật ngoan cường, chỉ cần chút ánh nắng mặt trời là có thể khỏe mạnh trưởng thành nên ngẫu nhiên tư tưởng cũng có chút phóng khoáng, vì vậy những điều nàng yêu thích tự nhiên bất đồng so với các nữ tử khuê các tầm thường.
Nhưng bất quá ngoại tổ mẫu đã lên tiếng, còn có một nha hoàn luôn là hết phận sự, mỗi ngày đều mang vẻ mặt nghiêm túc mà đưa ra một đống đồ vật chờ nàng dùng tới, cho nên đành phải đi vào khuôn khổ thôi.
Rốt cuộc cũng đã bảo dưỡng xong, Hoắc Thù bị dựng lên, ngáp một cái, thay tẩm y màu nguyệt bạch thêu trúc, dụi dụi mắt liền lên giường nghỉ tạm.
Ngải Thảo tay chân nhẹ nhàng thu thập ổn thỏa, ôm chăn gối đến giường bên gian ngoài, thổi nến, liền cũng lên giường ngủ.
Nửa đêm, trăng bị mây đen che khuất, trời đất một mảnh hắc ám.
Người đang ngủ say trên giường đột nhiên mở to mắt, trong bóng đêm, một đôi mắt trắng đen rõ rệt tỏa sáng rạng rỡ, không có nửa điểm buồn ngủ.
Hoắc Thù ôm chăn ngồi dậy,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡