Chương 18
tơ lụa, tóc chưa buộc, giống như lụa đen rơi xuống, làm mặt mày hắn như họa Vừa lúc một trận gió đêm thổi tới, lay động ánh nến, làm vạt áo ngủ tơ lụa màu nguyệt bạc thiếu niên đang mặc lay động, giống như tiên nhân, không nhiễm bụi trần, cao cao thanh quý, không giống người nhân gian Hoắc thất cô nương bất tri bất giác mà có chút ngượng ngùng.
Tuy rằng khi còn nhỏ không thiếu nhìn thấy đám nam nhân trong quân doanh cởi trần huấn luyện, thậm chí bộ dạng các cữu cữu cùng các biểu ca cởi trần tại giáo trường huấn luyện cũng xem qua không ít, căn bản không có ý tưởng khác, nhưng lần này không biết vì sao, khi lén nhìn được bộ dạng đi ngủ của thiếu niên này, ngược lại thật ngượng ngùng Nhiếp Ngật yên lặng nhìn nàng, thấy thần sắc nàng lập lòe, mắt phượng lướt qua một chút, nhàn nhạt nói "Là tại hạ liên lụy Ngu công tử, đêm nay xác thật là do Nhiếp mỗ, thật xin lỗi" Hắn thản nhiên như vậy, làm Hoắc Thù cũng không hỏi cái gì, vừa rồi tên thị vệ đã chết kia làm nàng biết tập kích đêm nay cũng không đơn giản, bên phía Nhiếp Ngật xuất hiện tên phản bội, mà thân phận hắn căn bản lại là bất phàm Phát hiện âm thanh bên ngoài đã ổn, nàng gãi nhẹ khuôn mặt, nói "Ta bên kia cũng tóm được vài tên thích khách, một lát để thị vệ mang qua đây cho các ngươi, Nhiếp công tử nghỉ ngơi đi, cáo từ" Dứt lời, chắp tay chào bọn họ, liền nhấc chân rời đi Nhiếp Ngật đứng trong gió đêm, nhìn nàng nhanh rời đi, ánh mắt ảm trầm.
Hỗ Hưng hoa mắt nhìn Ngu gia thiếu gia, lại nhìn nhìn chủ tử đang đứng nơi đó không biết đang nghĩ gì trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái, rồi lại không thể nói là kỳ quái chỗ nào....
Nga, đúng rồi, vừa rồi chủ tử vậy mà đứng tránh sau bình phong cùng một người xa lạ, quả thật là kỳ quái.
Nếu như gặp được loại phản đồ ăn cây táo rào cây sung, chủ tử sẽ ra tay tàn nhẫn độc ác, chưa bao giờ tránh đi nơi khác chờ người tới cứu, nhưng vừa rồi vậy mà chủ tử lại cùng "Ngu Tòng Liệt" kia tránh ở phía sau bình phong.
Thật là quá kỳ quái Sau khi Hoắc Thù trở về, liền thấy nha hoàn trung tâm của nàng đứng chờ trước cửa sương phòng, đôi mắt nhìn như xuyên thủng màn đêm.
"Ta đã trở về, trên người hoàn hảo không trầy một chút da nào, yên tâm đi" Hoắc Thù cười cười trấn an nha hoàn đang nhọc lòng lo lắng.
Ngải Thảo xác nhận nàng trở về nguyên vẹn, trên người cũng không có vết thương nào, rốt cuộc cũng giảm được nửa lo lắng, nửa còn lại vì chuyện đêm nay chưa được làm rõ, nên vẫn còn nguyên.
"Tiểu thư, về sau loại chuyện này, người cũng không cần tự thân xuất mã, chúng ta là nữ tử mỏng manh, phải có tự giác của nữ tử mỏng manh, giao cho các thị vệ đến đó là được, nếu không cẩn thận bị thương, trên người có sẹo thì như thế nàó Ngải Thảo tận tình khuyên nhủ, kiên quyết muốn hướng cô nương nhà mình trên con đường thế gia quý nữ, không thể lại cải trang tiểu tử, nếu không về sau làm sao gả đi ra ngoài đây?
Thanh danh tiểu thư nhà nàng ở Bình Thành một lời cũng khó nói hết.
Hoắc Thù hừ hừ lên tiếng, vào tai này ra tai kia.
Qua một lát sau, Lư thị vệ cũng đã trở lại.
Nhìn đến tiểu cô nương đang ngồi trong phòng nhàn nhã uống trà ăn điểm tâm thuận tiện nghe nha hoàn giáo huấn, Lư thị vệ nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ loại chuyện này đến một lần thôi, hắn thật lo lắng mình sẽ không chịu nổi, trực tiếp tìm