⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

cũng không biết.
Ngu lão phu nhân đối với Ngu gia cô nương cực kỳ để bụng, từ sau khi Hoắc Thù đến Ngu gia, không những mời nữ tiên sinh đến dạy dỗ các cô nương trong nhà đọc sách viết chữ, lại còn sử dụng quan hệ, mời riêng một vị ma ma giáo dưỡng từ trong cung đi ra dạy dỗ các vị cô nương quy củ lễ nghi, mặc dù không thể đến mức dạy dỗ giống như các quý nữ tại kinh thành, nhưng cũng không kém đi bao nhiêụ Trên đường đi Nam Hiên trai, Hoắc Thù cùng tam biểu muội Ngu Thiến xúm lại nói thầm công khóa ngày hôm qua Tống tiên sinh giao cho.
Ngu Giai nhất nhất nghe thấy, trong lòng có loại cảm giác tuyệt không ngoài ý muốn Hai nha đầu ham chơi này lại không hoàn thành công khóa Tống tiên sinh cho về rồi.
"Biểu tỷ, làm sao bây giờ?
Tiên sinh có dùng thước đánh vào lòng bàn tay muội hay không?" Ngu Thiến bày ra gương mặt nhăn như bánh bao thịt, có chút hối hận vì hôm qua cùng biểu tỷ đi chơi rất cao hứng, thế cho nên mới không hoàn thành được công khóa Tống tiên sinh giao cho.
Hoắc Thù ngẩng đầu nhìn về chồi non xanh biếc trên nhánh cây cách đó không xa, kịch liệt nói "Đừng sợ, cho dù Tống tiên sinh muốn đánh cũng là đánh ta trước, ai bảo tuổi của ta lại lớn hơn muội" Bởi vì bị cho rằng tính tình không tốt, thường xuyên bị ăn thước nên Hoắc Thù đã thành thói quen.
Ngu Thiến sợ nhất là đau, nhịn không được đề nghị "Nếu không, chúng ta tìm lấy một cái cớ không đi học được không?" "Này...
tìm cớ nào cho tốt đây?" Hoắc Thù cong hạ quai hàm, trầm tư suy nghĩ, "Sinh bệnh không được, bà ngoại sẽ lo lắng, đến lúc đó đại phu vừa bắt mạch liền lộ; để nha hoàn giả truyền tin tức cũng không được, Tống tiên sinh sẽ phái người tìm bà ngoại xác nhận; tìm các cữu mẫu nhờ hỗ trợ, cũng không được, dễ dàng bị lật mặt; bằng không tìm các vị biểu ca...." Hoắc Thù nói xong lời cuối cùng, bất đắc dĩ phát hiện, mình trong quá khứ quả thực bất lương, nàng đã rất nhiều lần lấy cớ trốn học, Tống tiên sinh đã sớm hiểu rõ, nên các loại kế sách này không thể thực hiện được.
Ngu Thiến trông mong nhìn nàng, muốn để biểu tỷ tìm một lý do quang minh chính đại để có thể trốn học Ngu Giai một bên nhìn hai người trầm tư suy nghĩ nhịn không được âm thầm liếc mắt, thấy thời gian không còn sớm lắm, lên tiếng nói "Tố Tố, Tam muội muội, thời gian không còn sớm, chúng ta đi thôi" Hai cô nương chưa làm công khóa chỉ có thể đăm chiêu ủ dột theo sát Ngu Giai cùng nhau đi đến Nam Hiên trai Khi ba cô nương đến Nam Hiên trai, Tống tiên sinh dạy các nàng đọc sách đã đến Tống tiên sinh là nữ tử điển hình của miền Nam, thân hình kiều nhu, khi nói chuyện lời nói nhỏ nhẹ, nhưng nếu nghĩ có thể dễ dàng khi dễ nàng, vậy thì lầm to rồi.
Ngược lại, nàng là một người cực kỳ nghiêm khắc, yêu cầu cực cao, khi các cô nương Ngu gia đọc sách cùng nàng, cũng ăn không ít khổ, bất quá chỉ cần đạt thành yêu cầu của nàng thì cũng không khó ở chung.
Tống tiên sinh thản nhiên gật đầu với ba vị cô nương, ý bảo các nàng ngồi xuống, bắt đầu học.
Vừa học không lâu, Hoắc Thù đã bị nha hoàn Lăng Hương bên cạnh Ngu lão phu nhân gọi đi, người là do Ngu lão phu nhân kêu đến nên Tống tiên sinh cũng không ngăn cản.
Hoắc Thù mừng thầm trong lòng, thiếu chút nữa nghĩ rằng bà ngoại biết nàng hôm qua ham chơi chưa làm công khóa nên mới kêu nàng đi, bất


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡