Chương 30
sức châu báu, nhưng nàng tuổi còn nhỏ, trang điểm châu quang bảo khí đến mức nào đi nữa, cũng chỉ có thêm vài phần đáng yêu, nhưng khi nhìn kỹ lại, bộ dạng trên người lại kém xa so với phú quý trên người Hoắc Thù Năm đó khi Hoắc Bình gả vào Cát gia, tuy có mười dặm hồng trang, nhưng lúc đó Cát gia vẫn chưa phân nhà, Cát Quý Hoành mấy năm nay làm quan bên ngoài, tuy có phía dưới hiếu kính, nhưng nhu cầu sử dụng cũng nhiều, không thể cung cấp cho thê nữ tiêu xài như Ngu gia đối với cháu ngoại.
Ngu gia trấn thủ Tây Bắc, canh giữ thương lộ nối liền từ Tây Bắc đến Đông Nam, tiền dễ tới, tự nhiên có thể dưỡng ra cô nương phú quý như vậy.
Hoắc Thù thấy nàng nhìn chằm chằm vào nam châu đính trên giày, cười nói "Biểu muội thích nam châu?
Ta nhớ chỗ ta còn hai viên, là bà ngoại thưởng cho ta, nếu biểu muội thích, lát nữa ta cho người đưa tặng biểu muội" Cát Kỳ hơi đỏ mặt, vội nói "Không cần không cần, ta chỉ nhìn xem thôi" Gia giáo Cát gia còn đó, không thể tùy tiện lấy đồ người khác, nàng tuy cao ngạo, nhưng cũng không phải không hiểu đạo lý.
Hoắc Thù cười cười, chưa nói gì, chỉ là liền phân phó Ngải Thảo chuẩn bị riêng hai viên nam châu kia, chờ lúc rời đi, lại đưa Cát Kỳ làm quà lưu niệm.
Nàng xưa nay hào phóng, cũng không để ý đến vật ngoài thân, khó có khi gặp được một biểu muội hợp ý, tặng lễ cũng vô cùng sảng khoái.
Cát Kỳ là lại đây tìm Hoắc Thù cùng đi chúc thọ Hoắc Bình, hiện tại nàng cùng biểu tỷ hợp tính tình, nàng hoàn toàn không nghĩ lại đi chọc vị tỷ tỷ tính tình như tiên nhân kia, tỷ tỷ nàng cũng không thích nàng không thông văn không giỏi thơ lại đi quấy rầy, mà nàng cũng không muốn để ý tới tỷ tỷ chán ghét đâụ Cát Kỳ lôi kéo Hoắc Thù đi đến phòng tiếp đãi nữ khách.
Tới phòng khách, liền thấy phòng hôm nay đã ngồi đầy khách đến chúc mừng, Hoắc Bình ngồi ở ghế chủ vị, cười khanh khách nói chuyện với hai vị phu nhân ngồi bên cạnh Khi hai cô nương tiến vào, hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Các nữ quyến ở đây đều đã từng tới nhà Cát tri phủ, cũng đã từng gặp qua hai thiên kim của Cát tri phủ, lúc này nhìn thấy một gương mặt lạ, hơn nữa cô nương mỹ mạo phú quý như vậy, tự nhiên đều âm thầm đánh giá, suy đoán vị cô nương là của nhà ai "Ai da, cô nương này thật xinh đẹp a, làm người ta nhìn thấy liền vui mừng không thôi, là nhà ai có phúc vậy?" Một vị phu nhân mặc áo ngoài hương sắc hoa văn trăm điệp nhìn Hoắc Thù hỏi, âm thầm đánh giá, nhịn không được hỏi ra, cảm thấy bộ dạng cô nương mới tiến vào này khí độ đều là tốt nhất tuyệt nhất, trang điểm trên người càng là cực kỳ xa hoa tôn quý, có thể thấy được lai lịch bất phàm.
Gia đình hiển hách tại Vân Châu thành này không ít, nhưng cô nương phú quý như vậy, một ít phu nhân trong nhà có nhi tử đến tuổi đều nhịn không được nhìn kỹ hơn.
Hoắc Thù tự nhiên hào phóng mà đứng ở chỗ đó, cười khanh khách cùng Cát Kỳ tiến vào chúc thọ Hoắc Bình.
"Là chất nữ nhà mẹ đẻ của ta, lần này đặc biệt từ xa đến mừng thọ ta" Hoắc Bình trả lời, sau đó từ ai nhìn hai cô nương nói "Linh nhi đang ở bên hồ sen chiêu đãi bằng hữu, các con cũng đến đó chơi đi" Hoắc Thù cùng Cát Kỳ đều ham chơi, tự nhiên không thích ở đây nghe các phụ nhân nói chuyện phiếm, đồng thời đáp lời, lại nắm tay nhau