⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

sự, cười hỏi "Ngươi là quản sự nhà tam cô cô?" Quản sự ma ma bị nụ cười tươi của nàng làm không dám ngẩng đầu, vội hỏi "Dạ đúng, nhà chồng nô tỳ họ Lý, nô tỳ là thị tỳ của phu nhân.
Phu nhân chúng ta vẫn nhớ thương Thất cô nương, đúng lúc đến tiệc mừng tuổi của phu nhân chúng ta, nên đã nghĩ mời Thất cô nương đi qua tham gia náo nhiệt, liền sai nô tỳ lại đây thỉnh an Thất cô nương" Trong số các cô nương Hoắc Gia, Hoắc Thù đứng hàng thứ bảy, do đó ngoại nhân hay gọi nàng Thất cô nương.
Hoắc Thù nghe xong liền cười nói "Là như thế này, ta lớn như vậy rồi vẫn còn chưa gặp qua tam cô cô đâú Lý ma ma đi theo nở nụ cười, nhịn không được vừa nhìn về phía vị Hoắc gia thất tiểu thư lớn lên tại Ngu gia, nhớ tới phu nhân nhà mình từng thổ lộ, nghe nói vị cô nương này mệnh cứng, vừa sinh ra đã khắc mẹ, sau lại khắc cha, khắc cả lục thân, ở Hoắc gia không người nào thích.
Lại không nghĩ rằng, vị Thất cô nương này lớn lên lại tươi đẹp mỹ miều như vậy, nhan sắc bậc này, cực kỳ khó gặp, chỉ sợ không có một cô nương Hoắc gia nào có thể so sánh được.
Nói chuyện một lát, Ngu lão phu nhân để hạ nhân mang Lý ma ma đi nghỉ tạm, ôm ngoại tôn nữ nói "Tố Tố muốn đi Vân Châu thành sao?" Lần này Hoắc Bình trực tiếp phái người đến mời chất nữ nhà mẹ đẻ đi qua dự mừng thọ, theo lý mà nói trưởng bối cho mời, Hoắc Thù là vãn bối tất nhiên phải đi.
Chỉ là Hoắc gia mười mấy năm qua chẳng hề quan tâm gì đến chất nữ này, trong lòng Ngu lão phu nhân cũng có oán, đối với người Hoắc gia càng không muốn gặp, Hoắc Bình cho riêng người đến mời, mặc dù Ngu lão phu nhân không muốn cho ngoại tôn nữ đi, nhưng cũng không muốn giữ nàng.
Tố Tố của bà, nên làm chuyện nàng muốn làm, vui vẻ cả đời không lo, cả đời vui tươi mà sống.
Trong lòng nghĩ như vậy nhưng trên mặt Ngu lão phu nhân không lộ ra mảy may, mỉm cười nhìn ngoại tôn nữ Đôi mắt to đen láy của Hoắc Thù chớp chớp, vô cùng thành thật nói "Con muốn" Ngu lão phu nhân nhịn không được cười rộ lên, cọ cọ mũi ngoại tôn nữ, buồn cười nói "Con nhớ thương Vân Châu thành sao?
Không sợ bị bắt lại ở Vân Châu thành làm ăn mày à?" Thấy ngoại tôn nữ trả lời thống khoái, Ngu lão phu nhân cũng không giận dỗi, lại càng không nghĩ đến ngoại tôn nữ là vì nhớ Hoắc gia nên mới muốn đi Vân Châu thành.
"Không sợ, con khí lực lớn, không có người có thể đánh thắng con đâú Hoắc thất cô nương đắc ý nói, dùng hành động để chứng minh, không cẩn thận làm tay áo vén lên, làm lộ ra một mảng da thịt trắng như tuyết.
Loại hành động không phù hợp với lễ nghi do ma ma giáo dưỡng chỉ bảo, nhưng lão phu nhân vẫn không sinh khí, kéo ống tay áo của nàng xuống, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của ngoại tôn nữ, nhìn khuôn mặt tươi cười đến ngay cả cảnh xuân đều rơi vào thất sắc, nghĩ đến nữ nhi đã sớm mất, không khỏi có chút thương cảm.
Hoắc Thù vừa nhìn liền biết ngoại tổ mẫu lại nghĩ đến mẫu thân nàng, vội hỏi "Ngoại tổ mẫu, nếu cô đã phái người qua mời con đi, dù thế nào lần này con cũng phải đi một chuyến, khi trở về con sẽ mang cho người đặc sản Vân Châu thành, nghe nói Vân Châu thành có một nhà nấu đậu hũ não đặc biệt ngon, còn có móng heo hầm, thịt bò khô...
Đáng tiếc lộ trình xa quá, bằng không thì


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡