⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

tâm bánh thịt dê, liền hứng trí bừng bừng đẩy cửa sổ xe ra, vén mành bằng vải mịn màu xanh đen ló đầu ra ngoài xem xét.
Ngải Thảo bị gió xuân buổi sáng lạnh như băng quất vào mặt, nhịn không được khuyên nhủ "Cô nương, bên ngoài gió lớn, vẫn nên đóng cửa sổ lại thôi" "Không sao đâu, thân thể cô nương ngươi khỏe mạnh, một chút gió lạnh như vậy có gì đáng sợ chứ" Hoắc Thù lơ đễnh nói.
Ngải Thảo biết tính tình của nàng, trước khi nàng chán ngấy thì sẽ không yên tĩnh, liền tùy nàng.
Chỉ trong chốc lát sau, Hoắc Thù rốt cuộc cũng yên tĩnh, lấy ra một bộ lá bài đã chuẩn bị, cùng nha hoàn đánh bài giết thời gian.
Một ngày thời gian liền cứ như vậy mà tiêu phí trên xe.
Đến thời điểm chạng vạng tối, Hoắc Thù vùi trên xe ngựa nhàm chán nên có chút buồn ngủ, đột nhiên lỗ tai giật giật, lập tức vượt qua cảm giác buồn ngủ, đôi mắt to vụt sáng, đôi môi nhỏ nhắn hồng nhuận chu lên, cả người tinh thần dạt dào.
Ngải Thảo vừa nhìn thấy bộ dáng này của nàng, trực giác liền báo không tốt.
Quả nhiên, không bao lâu sau xe ngựa liền dừng lại, sau đó lại nghe được một gia tướng Ngu gia quân bẩm báo "Cô nương, phía trước có tình huống" Hoắc Thù vỗ về roi huyền sắc bên hông, thanh âm bình tĩnh lộ ra vài phần hưng phấn, "Tình huống gì?" "Phía trước xuất hiện một đám giặc cỏ" Gia tướng cảnh giác nói "Ngươi đi nhìn xem tình huống gì, cẩn thận một chút, đừng để bị thương" Hoắc Thù phân phó nói.
Gia tướng lên tiếng, lặng yên tiến lên tra xét, những người còn lại ở tại chỗ bảo vệ chủ tử.
Nay tuy rằng thái bình thịnh thế, nhưng người tại nơi biên cảnh vẫn bị địch uy hiếp, cũng không được thái bình, thường có mọi rợ xuôi nam cướp bóc, dân chúng khổ không thể tả, thêm tặc phỉ hoành hành, lưu dân nổi lên bốn phía, tuy biên cảnh cũng có quân vệ binh tuần tra, nhưng vẫn không thể cam đoan trên đường sẽ yên bình, thường xuyên có thể nghe nói một ít thảm sự phát sinh trên đường Bất quá mọi người cũng không lo lắng, ngay cả lá gan không lớn như Ngải Thảo cũng vô cùng bình tĩnh, dù sao lần xuất hành này, có Ngu gia quân đi theo, làm sao phải sợ bọn tặc phỉ giặc cỏ này, đây cũng là nguyên nhân vì sao Ngu lão phu nhân lại yên tâm để cho Hoắc Thù đi Vân Châu thành.
Vị gia tướng kia tra xét rất nhanh đã trở lại, nói "Cô nương, bọn giặc cỏ này thân thủ không đơn giản, nghĩ chắc không phải lưu quan thông thường, bị giặc cỏ cướp bóc là một thương đội lên Bắc" "Vậy còn chờ gì nữa, đi bắt bọn chúng thôi" Hoắc Thù nói.
Đầu lĩnh gia tướng đành phải bất đắc dĩ điều mấy người đi qua hỗ trợ, người còn lại ở nguyên tại chỗ bảo hộ chủ tử.
Hoắc Thù nghe tiếng kêu thảm thiết từ bên ngoài thường thường truyền tới, chung quy nhịn không được, từ ngăn âm lấy ra một bộ nam trang để thay, ăn mặc thành bộ dạng một thiếu niên, xốc roi huyền sắc lên, giữa tiếng kêu sợ hãi của nha hoàn, liền thoát ra khỏi xe, xoay người ngồi trên ngựa, vung roi hướng về chiến trường cách đó không xa, một roi vung ra liền quăng vào một tên giặc cỏ đang giết người, làm hắn vút bay đi ra xa.
Mọi người đều sợ ngây người, một đám Ngu gia quân phụng mệnh bảo hộ biểu tiểu thư yên lặng không nói.
Ngải Thảo vừa nhìn thấy, hoảng sợ che mặt, nàng biết cô nương nhà mình không có trưởng bối quản thúc bên người làm sao có thể ngoan ngoãn ngồi yên trong xe ngựa để người khác bảo hộ chứ?
Chỉ có thể


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡